“Tiêu chuẩn đạo đức của tôi không cho phép tôi trở thành đồng phạm giúp cô lừa dối Lục Hạo.”

Tần Phong bên cạnh bỗng vỗ tay, ánh mắt đầy hứng thú nhìn Trần Kiều.

“Tiêu chuẩn đạo đức của cô là trở thành khách VIP ở hộp đêm à?”

“Nói đến chuyện lả lơi thì Chỉ Dao còn chẳng bằng một phần trăm cô.”

Lục Hạo và Trần Kiều không biết chuyện trước kia giữa tôi và Tần Phong.

Họ cứ nghĩ chúng tôi chỉ là bạn học cũ lâu ngày không gặp nên nhất thời chưa phản ứng.

Nhưng dưới khán đài đã bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều tiếng nghi ngờ.

Trần Kiều nhìn Lục Hạo.

Hai người quyết định làm tới cùng, dứt khoát kéo cả Tần Phong xuống nước.

“Tần Phong, bảo sao tự nhiên anh đòi chia tay tôi. Chẳng lẽ Chỉ Dao cũng quyến rũ anh rồi?”

“Sau lưng mọi người, hai người còn có quan hệ gì không thể nói ra nữa phải không?”

Lục Hạo lập tức hùa theo.

“Tô Chỉ Dao, uổng công em ngày nào cũng nói huấn luyện viên Trần giúp đỡ em rất nhiều. Sau lưng lại đi cướp bạn trai của người khác. Anh thật sự nhìn nhầm em rồi.”

Tôi giơ tay ngắt lời.

“Đúng vậy. Người nhìn nhầm đâu chỉ có anh.”

Tôi nhìn thẳng Trần Kiều.

“Huấn luyện viên Trần à? Lục Hạo, sao anh gọi xa lạ thế?”

“Còn chuyện tôi với Tần Phong thì đúng là quen nhau từ rất lâu rồi.”

Khóe môi Trần Kiều hơi cong lên, dường như lại tưởng mình vừa tóm được nhược điểm mới.

Nhưng tôi không cho cô ta cơ hội chế giễu, chỉ tay về một bàn khách phía dưới.

“Không tin thì hỏi họ đi.”

Theo hướng tay tôi là nhóm bạn thân thời cấp ba của tôi và Tần Phong.

Họ đều tận mắt chứng kiến chúng tôi từ lúc yêu nhau đến khi chia tay.

Ai cũng hiểu rõ mọi chuyện.

Nghe nói tôi “quyến rũ” Tần Phong, mấy người bạn cũ cười đến đau cả bụng.

“Lão Tần, tôi đã bảo rồi, cô bạn gái mới này của cậu đúng là nhỏ nhen.”

“Nếu mấy năm nay chúng tôi không đều tham gia họp lớp, chắc suýt nữa cũng tin lời cô ta.”

“Từ khi Chỉ Dao và Tần Phong chia tay, cô ấy vẫn luôn giữ khoảng cách rõ ràng. Chúng tôi chẳng lẽ không biết?”

Đồng tử Lục Hạo lập tức co lại.

“Chia tay?”

“Em từng yêu bạn trai của Trần Kiều?”

Có lẽ nhớ lại những chuyện xảy ra thời gian gần đây, Trần Kiều cuối cùng cũng nhận ra.

“Hai người quen nhau từ trước, vậy hôm ở quán bar còn giả vờ không quen?”

“Hai người cố tình giăng bẫy? Chuyện tôi với Tần Phong chia tay không phải ngẫu nhiên?”

Tần Phong cúi đầu cười nhạt.

“Từ sau khi giới thiệu cô cho Chỉ Dao, thời gian qua tôi gần như không liên lạc với cô ấy, chỉ sợ cô suy nghĩ lung tung.”

“Thế mà cô lại đi phá hoại gia đình người khác.”

Thấy chân tướng ngày càng rõ ràng, đám người nhà họ Lục vừa nãy còn hùa theo lập tức yếu thế.

“Không phải Lục Hạo nhà mình chủ động qua lại với cô huấn luyện viên kia trước đấy chứ?”

“Vừa rồi chúng ta làm ầm lên như vậy, liệu nhà họ Tô có tính sổ không?”

Thấy tình hình bất lợi, Trần Kiều kéo Lục Hạo sang một bên nói nhỏ vài câu rồi vội lấy điện thoại ra.

“Mọi người, tôi và Lục Hạo đều là người thật thà, nói không lại mấy kẻ gian xảo đã thông đồng từ trước.”

“Nhưng trong điện thoại tôi có ghi âm chính miệng Tô Chỉ Dao thừa nhận ngoại tình với đàn ông trên mạng.”

Ngay trước mặt mọi người, Trần Kiều đầy tự tin bật đoạn ghi âm.

“Thật ra tôi đã quen mấy người bạn trai trên mạng trẻ hơn. Tôi cảm thấy họ còn tốt hơn Lục Hạo. Bây giờ tôi chỉ muốn tìm cơ hội chia tay anh ấy.”

Mấy nam huấn luyện viên khá thân với Trần Kiều cũng vội vàng phụ họa.

“Bảo sao lần trước cô ta còn liếc mắt đưa tình với tôi ở phòng gym. Tôi cứ tưởng mình nghĩ nhiều, hóa ra sau lưng cô ta thật sự là loại người đó.”

“Xem ra cô ta đã nhắm đến mấy anh em chúng tôi từ lâu. May mà chúng tôi biết giữ mình.”

“Người phụ nữ này bẩn thật.”

Mấy người họ hàng nhà Lục vừa nãy còn sợ bị tôi truy cứu lại lập tức đổi phe.