“Mấy bức ảnh tôi chụp với ‘bạn trai trên mạng’, ảnh gốc đều ở đây.”
“Vậy rốt cuộc bằng chứng của cô mới là đồ chỉnh sửa phải không?”
Tôi nhìn thẳng Lục Hạo đang toát mồ hôi lạnh.
“Quên nói với anh. Mấy hôm anh ‘thức trắng làm việc’, tôi sợ nhà có trộm nên đã lắp camera ở phòng khách.”
“Tôi cũng không ngờ lại quay được cảnh tượng thế này…”
Giọng Trần Kiều run rẩy, vẫn muốn phủ nhận.
Nhưng những tấm ảnh kia do chính tôi đưa cho cô ta.
Cô ta căn bản chưa từng kiểm tra xem chúng là thật hay giả.
“Ngay từ lúc cô mời tôi tới nhà ở đã là cố ý?”
“Cô với Tần Phong ngay từ đầu đã có mục đích?”
Đột nhiên, Trần Kiều như nhớ ra điều gì đó, giằng lấy micro bên cạnh.
“Mọi người, ảnh và video đều là giả! Nhưng tôi có ghi âm! Đoạn ghi âm này hoàn toàn là thật!”
Đoạn ghi âm đúng là thật.
Nhưng lúc này mọi người vẫn đang bàn tán về ảnh và video vừa xem.
Trần Kiều cố tình tăng âm lượng điện thoại, nhưng tiếng ghi âm nhanh chóng bị tiếng nghị luận dưới khán đài lấn át.
Tôi nhún vai đầy ẩn ý.
“Đáng tiếc thật.”
“Bây giờ chẳng còn ai tin cô nữa.”
“Cô cũng ngốc thật. Có Tần Phong là một thiếu gia hào môn trước mặt mà không cần, cứ phải chạy theo thứ rác rưởi như Lục Hạo.”
Mặt Trần Kiều trắng bệch.
“Thiếu gia?”
“Anh ấy chẳng phải chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường sao?”
Tôi mỉm cười.
“Chỉ cần chịu thêm ba tháng nữa, vượt qua thử thách của nhà họ Tần, cô đã có thể đường đường chính chính trở thành thiếu phu nhân.”
“Nhưng bây giờ xem ra cô thất bại hoàn toàn rồi.”
Nghe tôi nói vậy, Trần Kiều mềm nhũn ngồi bệt xuống đất, định tiếp tục làm nũng với Tần Phong.
Tần Phong cong môi đầy hứng thú.
“Bây giờ làm nũng không còn tác dụng đâu.”
“Từ hôm nay, tất cả quan hệ và tài nguyên trong tay cô mà trước kia tôi cung cấp đều sẽ bị thu hồi. Sau này muốn kiếm khách hàng thì tự dựa vào bản thân.”
“Chỉ có điều, sau chuyện hôm nay, e là cô cũng chẳng thể tiếp tục làm trong ngành này nữa.”
Nghe vậy, môi Lục Hạo run lên.
“Trần Kiều, chẳng phải cô nói mấy vị phu nhân giàu có kia đều là quan hệ của gia đình cô sao?”
“Không phải cô là tiểu thư nhà giàu à?”
“Tiểu thư nhà giàu?”
Tần Phong nhìn Trần Kiều từ trên xuống dưới.
“Ở ngoài cô vẫn tuyên truyền bản thân như vậy sao?”
“Từ một sinh viên mới tốt nghiệp, nhờ tôi nâng đỡ mới trở thành huấn luyện viên vàng. Sao tự nhiên lại biến thành thiên kim hào môn rồi?”
Trần Kiều cứng họng.
Lục Hạo lúc này mới hiểu tất cả.
Anh ta lập tức đổi sắc mặt, cười lấy lòng rồi đi tới trước mặt tôi, hoàn toàn mất sạch vẻ kiêu ngạo ban nãy.
“Chỉ Dao, là Trần Kiều bảo anh diễn cùng cô ta, nói muốn trả thù Tần Phong.”
“Anh nhất thời bị lòng ghen che mắt nên mới tin lời cô ta.”
“Chúng ta mau đuổi kẻ lừa đảo này ra ngoài, lễ đính hôn vẫn tiến hành như bình thường. Anh đã chuẩn bị hết rồi.”
Nhìn dáng vẻ tự cho mình là đúng của Lục Hạo, tôi chỉ thấy nực cười.
“Lục Hạo, anh thật sự cho rằng đến mức này rồi chúng ta vẫn có thể kết hôn bình thường sao?”
“Cái sofa mà anh với Trần Kiều từng ôm ấp nhau, tôi còn muốn vứt đi ngay trong ngày, huống chi là anh.”
“Căn nhà đó anh cũng không cần quay về nữa. Đó là tài sản trước hôn nhân của tôi, không liên quan đến anh.”
Lục Hạo vội xua tay, cố níu kéo.
“Lúc em không ở nhà, Trần Kiều cố tình mặc đồ ngủ của em tới quyến rũ anh. Anh nhất thời nhìn nhầm nên mới làm chuyện hồ đồ.”
“Người anh luôn yêu vẫn là em!”
Trần Kiều vừa mất hết mọi thứ vì bị Tần Phong thu hồi tài nguyên, vốn nghĩ ít nhất vẫn còn Lục Hạo để dựa vào.
Nhưng bây giờ nghe ra, trong tương lai của Lục Hạo căn bản không hề có cô ta.
Trần Kiều đầy vẻ không cam lòng.
“Lục Hạo, rõ ràng chính anh nói chán ghét bà vợ già ở nhà nên mới chủ động quyến rũ tôi!”

