“Nương!” Giọng nàng run rẩy, nghẹn ngào trong tiếng khóc, “Người đã chịu khổ rồi…”
Chỉ một câu nói này thôi, tuyến phòng ngự trong lòng Tướng quân phu nhân đã triệt để sụp đổ.
Bà mạnh bạo nhào về phía Lý Thanh Vận, ôm chặt lấy nàng, khóc tê tâm liệt phế:
“Nương xin lỗi, xin lỗi con, là nương có lỗi với con…”
Bà run rẩy đưa tay, vỗ về khuôn mặt Lý Thanh Vận, nước mắt làm nhòa đi tầm nhìn của bà:
“Là nương không tốt, con không làm sai chuyện gì cả, là nương hồ đồ…”
Lý Thanh Vận không nhịn được nữa, òa khóc nức nở.
“Nương! Con không trách người! Con thực sự không trách người!”
Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau, khóc thành một đoàn.
Khách khứa trong sảnh, không ai là không động dung.
Một mối ân oán mẹ chồng nàng dâu, vậy mà lại làm ảnh hưởng tới tận hai thế hệ.
Thật là đáng buồn đáng than.
Cũng may, kết cục cuối cùng cũng tốt đẹp.
Ta hít một hơi thật sâu, quay đầu nhìn Lý Đan Dương đang ngồi bệt dưới đất, ánh mắt một lần nữa lạnh lùng trở lại.
Món nợ của ả ta, cũng nên tính toán cho rõ ràng rồi.
“Lý Đan Dương, vu khống thiên kim Hầu phủ, hãm hại Công chúa Hoàng thất.”
“Theo luật phạt trượng một trăm, sung làm quan kỹ, vĩnh viễn không được chuộc thân.”
Lý Đan Dương vừa nghe mấy chữ “sung làm quan kỹ”, liền từ dưới đất bật nảy lên, như người điên nhào về phía Tướng quân phu nhân:
“Nương! Cứu con! Người từng nói người sẽ vĩnh viễn bảo vệ con mà! Con không muốn làm kỹ nữ đâu!”
Tướng quân phu nhân mặt đầy nước mắt, nhưng lại quay mặt đi, không dám nhìn ả.
Lý Đan Dương lại nhào về phía Lý Sùng Viễn: “Ca ca! Huynh nói gì đi chứ! Huynh không phải lợi hại lắm sao? Huynh là Thiếu tướng quân cơ mà!”
Lý Sùng Viễn quỳ rạp dưới đất, cúi gằm mặt, không nói một lời.
Lý Đan Dương tuyệt vọng rồi, ả quay sang nhìn ta, ánh mắt từ van lơn chuyển thành oán độc:
“Là ngươi! Đều tại ngươi! Tại sao ngươi lại tới Tướng quân phủ! Tại sao ngươi không an phận làm Công chúa của ngươi đi!”
“Tất cả là tại ngươi, còn cả con tiện nhân Lý Thanh Vận kia nữa!”
Ta lạnh lùng nhìn ả: “Lý Đan Dương, tất cả những chuyện này đều là do ngươi gieo gió gặt bão, không trách người khác được.”
Lý Đan Dương ngã quỵ xuống đất, khóc rống lên.
Khóc được một lúc, ả đột nhiên trợn trắng mắt, ngất lịm đi.
Ta khựng lại một chút, nhìn sang Lý Sùng Viễn mặt mày không còn hột máu.
“Tướng quân phu nhân, trị gia không nghiêm, dung túng nữ nhi hành ác.”
“Lý Sùng Viễn, thân là Thiếu tướng quân, không phân rõ trắng đen, lạm dụng tư hình với Công chúa.”
“Tước quân chức, cách bỏ công danh, lưu đày ba ngàn dặm, vĩnh viễn không được hồi kinh.”
Lý Sùng Viễn mềm nhũn dưới đất, ngay cả sức lực cầu xin tha thứ cũng không còn.
“Đại tướng quân Lý Khiếu Hổ, dạy con không nghiêm, phạt bổng lộc ba năm, giáng tước một bậc, lấy đó để răn đe về sau.”
Lý Khiếu Hổ dập đầu thật mạnh: “Thần lĩnh chỉ tạ ân!”
Sau đó ta nhìn Tướng quân phu nhân với đôi mắt tràn đầy hối hận, chậm rãi mở miệng.
“Tướng quân phu nhân quản giáo không nghiêm, dung túng con cái hành hung, tội này đáng phạt.”
Ta dừng một chút, nhìn Lý Thanh Vận bên cạnh đang dùng ánh mắt liều mạng cầu tình, buông tiếng thở dài.
“Nhưng niệm tình bà tuổi tác đã cao, lại có lòng hối cải, phạt giam vào gia miếu, hối lỗi một năm.”
“Ngày sau nhất định phải khắc kỷ phục lễ, đối đãi tử tế với nữ nhi Lý Thanh Vận của ngươi.”
Tướng quân phu nhân lập tức quỳ tạ ân.
“Đa tạ Trưởng công chúa rộng lượng tha thứ, thần phụ nhất định sẽ một lòng hối lỗi, hảo hảo bù đắp cho Thanh Vận.”
Ta bước tới trước mặt Lý Thanh Vận nãy giờ vẫn đang quỳ run rẩy trong góc, vươn tay ra.
“Lý Thanh Vận, ngươi đã chịu uỷ khuất rồi.”
Nàng ngẩng đầu lên, nước mắt chảy ròng ròng, nhưng vẫn cắn chặt môi không khóc ra tiếng.

