Năm lớp mười hai, tôi lệch môn đến mức điểm sáu môn nhảy bungee được luôn. Ba môn có thể thi được một trăm năm mươi điểm, ba môn còn lại chỉ có mười lăm điểm.

Tổng điểm đứng bét lớp.

Giáo viên chủ nhiệm ném cả người lẫn cặp sách của tôi ra cạnh thùng rác.

Bạn cùng lớp cầm bảng điểm của tôi vung qua vung lại, cười nhạo:

“Đồ phế vật lệch môn! Văn mới có mười lăm điểm, mày là thiểu năng hay gián điệp nước ngoài vậy?”

Hôm sau, người đứng áp bét cũng bị ném qua đó.

Giáo viên chủ nhiệm chỉ vào hai chúng tôi, sỉ nhục thậm tệ.

“Một con sâu làm rầu nồi canh, lớp chúng ta lại có tận hai con.”

“Lệch môn thì có tác dụng gì? Thi đại học chẳng lẽ chỉ thi ba môn? Cứ thối nát cùng nhau đi!”

Còn tôi thì mắt ngấn lệ, rõ ràng là đã tìm được tri kỷ.

Đem hai bảng điểm ra đối chiếu, cộng các môn thế mạnh của chúng tôi lại, còn bỏ xa hạng nhất toàn trường hơn tám mươi điểm.

Một người lệch môn là phế vật.

Hai người cộng lại chính là chiến thần lệch môn.

Tôi vỗ vai bạn cùng bàn mới.

“Có hứng thú lấy hạng nhất một cách sảng khoái không?”

Chương 1

Năm lớp mười hai, tôi lệch môn đến mức điểm sáu môn nhảy bungee được luôn. Ba môn có thể thi được một trăm năm mươi điểm, ba môn còn lại chỉ có mười lăm điểm.

Tổng điểm đứng bét lớp.

Giáo viên chủ nhiệm ném cả người lẫn cặp sách của tôi ra cạnh thùng rác.

Bạn cùng lớp cầm bảng điểm của tôi vung qua vung lại, cười nhạo:

“Đồ phế vật lệch môn! Văn mới có mười lăm điểm, mày là thiểu năng hay gián điệp nước ngoài vậy?”

Hôm sau, người đứng áp bét cũng bị ném qua đó.

Giáo viên chủ nhiệm chỉ vào hai chúng tôi, sỉ nhục thậm tệ.

“Một con sâu làm rầu nồi canh, lớp chúng ta lại có tận hai con.”

“Lệch môn thì có tác dụng gì? Thi đại học chẳng lẽ chỉ thi ba môn? Cứ thối nát cùng nhau đi!”

Còn tôi thì mắt ngấn lệ, rõ ràng là đã tìm được tri kỷ.

Đem hai bảng điểm ra đối chiếu, cộng các môn thế mạnh của chúng tôi lại, còn bỏ xa hạng nhất toàn trường hơn tám mươi điểm.

Một người lệch môn là phế vật.

Hai người cộng lại chính là chiến thần lệch môn.

Tôi vỗ vai bạn cùng bàn mới.

“Có hứng thú lấy hạng nhất một cách sảng khoái không?”

01

“Lấy hạng nhất?”

Trang Liễu hoảng sợ nhìn tôi.

“Cậu định gian lận à?”

“Không…”

Cô ấy bật dậy.

“Tôi không ngồi cùng cậu đâu.”

Cô ấy giơ tay thật cao, muốn đổi chỗ.

Giáo viên chủ nhiệm mất kiên nhẫn liếc qua.

“Lớp mười hai rồi, các em từ lớp kém chuyển vào lớp tôi, vốn dĩ đã làm tăng khối lượng công việc của tôi rồi.”

“Lớp chọn khác với lớp trước đây của các em. Đừng mang mấy thói cũ vào đây.”

Trong lớp vang lên vài tiếng cười khe khẽ.

“Cười cái gì? Các em chú ý một chút, đừng để bị nề nếp của lớp khác làm hỏng.”

Giọng Trang Liễu nhỏ đi rất nhiều:

“Em không có…”

Cô ấy rũ mắt nhìn về phía bàn chúng tôi.

“Thời gian của các bạn đều rất quý giá, biết không?”

Trang Liễu cứng người.

Cánh tay đang giơ cao của cô ấy chậm rãi rụt lại.

Tôi khẽ nói với cô ấy:

“Lớp chọn chỉ nhìn thành tích. Tôi chuyển đến đây một tháng rồi, cậu mới đến một tuần, không biết cũng bình thường.”

“Thành tích kém thì chỉ có đãi ngộ này thôi.”

Tôi chỉ vào vị trí hiện tại.

Sát thùng rác, cách học sinh lớp chọn cả một lối đi rộng.

Không giống bạn học.

Giống như bị nhét vào đây một cách gượng ép.

Môi Trang Liễu mím lại.

Tôi cũng giống cô ấy.

Ngày chuyển đến lớp chọn hưng phấn bao nhiêu, bây giờ hụt hẫng bấy nhiêu.

“Dù thế nào, tôi cũng sẽ không gian lận.”

Tôi giơ một ngón tay lắc lắc.

“Ai bảo là gian lận?”

Tôi đặt hai phiếu điểm kỳ thi tháng cạnh nhau.

“Xé lẻ ra thì chúng ta là phế vật lệch môn.”

“Nhưng gộp lại, bọn họ nên gọi chúng ta là chiến thần lệch môn mới đúng.”

Cô ấy nhìn những con số trên phiếu điểm.

Rồi nhìn tôi bằng ánh mắt rất kinh ngạc.

Có lẽ là thấy kỳ lạ.

Trên đời này sao lại có một người giống cô ấy, lệch môn đến cực hạn, mà các môn mạnh yếu lại vừa vặn trái ngược nhau như vậy.

“Trí nhớ của cậu thế nào?”

Trang Liễu ngẩn ra, không hiểu ý tôi.

Tôi lấy bài thi tiếng Anh ra, chỉ vào câu hỏi trên đó.

“Đề thi tháng là do giáo viên trong trường tự ra.”

“Ví dụ như tiếng Anh, tám phần đề đọc hiểu là lấy từ mấy bài gần đây trên tờ New York Times, phần nghe chắc chắn là chuyên mục radio cô Triệu nghe mỗi ngày.”

Tôi cầm đề cương thi, lật soàn soạt từ đầu đến cuối.

“Vật lý, hóa học, tôi nhắm mắt cũng biết đại khái sẽ ra ở mấy phần nào.”

“Giáo viên trường mình quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy chiêu đó.”

“Cậu chỉ cần trước khi thi lướt qua toàn bộ một lượt, dù là học vẹt, điểm cũng có thể tăng không ít.”

Mắt Trang Liễu sáng lên.

“Nói vậy thì không cần học lại từ đầu, chỉ cần tổng kết thói quen ra đề của từng giáo viên, ứng phó kỳ thi là đủ rồi.”

Tôi gật đầu:

“Đề ra kiểu gì, còn ai tổng kết rõ hơn hai ‘phế vật lệch môn’ chúng ta nữa?”

Trang Liễu chớp mắt một cái.

Trên mặt cuối cùng cũng có nụ cười:

“Lý Chiêu Chiêu, cậu đúng là tà tu mà.”

“Lớp chọn nhìn thành tích, vậy chúng ta cho họ thành tích.”

Tôi cũng cười.

“Cậu chỉ cần nói có làm hay không thôi.”

“… Làm!”

Chương 2

02

“Tài liệu tổng kết các môn đã gửi vào nhóm rồi.”

“Mọi người về nhớ xem.”

Lớp trưởng thông báo với cả lớp.

Bên dưới vang lên tiếng đáp lác đác.

Tôi ngẩng đầu khỏi những dạng đề trọng điểm mà Trang Liễu khoanh ra.

“Nhóm gì? Cậu được thêm vào chưa?”

Trang Liễu lắc đầu:

“Chưa.”

Tôi lớn tiếng nói:

“Lớp trưởng, hai bọn tôi vẫn chưa vào nhóm.”

Gọi một tiếng.

Cậu ta không nghe thấy.

Tôi lại lớn giọng gọi thêm lần nữa.

“Ồ, đó là nhóm lớp của lớp một chúng tôi.”

Giọng cậu ta lạnh nhạt, chỉ nói một câu như vậy.

Không có đoạn sau.

“Không kéo bọn tôi vào à?”

Lớp trưởng mí mắt cũng chẳng buồn nâng.

“Tôi không có quyền kéo người, cậu đi tìm giáo viên chủ nhiệm đi.”

Mấy cán bộ lớp tụ lại thì thầm với nhau.

Thỉnh thoảng liếc về phía chúng tôi một cái.

“Một đứa đứng bét, một đứa áp bét, tài liệu học tập của lớp chọn nó đọc hiểu nổi không?”

“Mới đến lớp chọn mà đã cố chen vào nhóm của chúng ta, chẳng coi mình là người ngoài chút nào.”

Tim tôi trầm xuống.

Trang Liễu kéo tay áo tôi.

“Thôi bỏ đi.”

Vành mắt cô ấy đỏ lên.

Tiết sau là tiết của giáo viên chủ nhiệm. Cô ta lần lượt gọi tên từng dãy.

Toán, môn yếu của tôi.

Nhưng câu này Trang Liễu từng giảng cho tôi, tôi trả lời được.

Sắp đến lượt tôi.

Ánh mắt giáo viên chủ nhiệm lướt qua người tôi.

Gọi nam sinh ngồi bên cạnh tôi.

Tôi nhớ cậu ta.

Tổng điểm cao hơn tôi khoảng ba mươi điểm.

Cũng là nhóm cuối lớp.

Cậu ta ấp úng, không trả lời được.

Giáo viên chủ nhiệm cho cậu ta ngồi xuống.

Tôi giơ tay:

“Thưa cô, câu này em biết!”

Cô ta liếc tôi một cái, lạnh nhạt nói:

“Đừng làm loạn trật tự lớp học.”

Rồi quay đầu gọi người tiếp theo.

Mấy người bàn trước quay đầu lại.

Nhìn tôi một cái.

Trong mắt là vẻ khinh miệt.

Tôi siết chặt bút, đầu ngón tay trắng bệch.

Trang Liễu đưa tay phủ lên mu bàn tay tôi.

“Không sao.”

Cô ấy nhét dàn ý đã liệt kê sẵn cho tôi.

“Cô ta không muốn dạy cậu.”

“Tôi dạy.”

Kỳ thi tháng lần thứ hai.

Tôi và Trang Liễu được xếp vào cùng một phòng thi.

Cùng phòng còn có lớp trưởng và học ủy.

Giám thị quen hai học sinh giỏi đứng đầu khối này, còn mỉm cười với họ.

Tôi nghe thấy học ủy hỏi lớp trưởng:

“Lần thi tháng này ôn tập thế nào rồi?”

“Sẽ không kém lần trước đâu, tôi đang nhắm tới trường trọng điểm cấp tỉnh.”

Khi đi ngang qua, cậu ta liếc tôi một cái.

“Dù sao chắc chắn cũng bỏ xa bọn cuối lớp cả trăm điểm.”

Tôi không thèm để ý.

Môn đầu tiên là Ngữ văn.

Nhìn rõ đề trên giấy.

Tôi ngây người.

Vậy mà thật sự giống dự đoán của Trang Liễu đến tám, chín phần.

Tôi cúi đầu viết như bay, như có thần trợ giúp.

Khi thi xong môn cuối cùng, tinh thần tôi vẫn sảng khoái, cảm giác còn có thể làm thêm mười bộ đề nữa.

Trang Liễu lấy khuỷu tay huých tôi.

Khóe môi không nhịn được mà nhếch lên.

“Thi thế nào?”

“Không tệ, còn cậu?”

“Cũng được.”

Lớp trưởng đi tới gõ gõ mặt bàn tôi.

Như đang chờ xem trò hay.

“Giáo viên chủ nhiệm gọi hai cậu đến văn phòng.”

Khi tôi và Trang Liễu đến nơi, giáo viên chủ nhiệm đang tranh luận với chủ nhiệm khối.

“… Thầy chủ nhiệm, thầy biết em bận đến mức nào mà. Vừa phải dẫn lớp chọn, vừa phải lo thi học sinh giỏi, căn bản không có thời gian lo cho hai em ấy.”

“Hơn nữa nền tảng của hai em ấy như vậy, ở lớp em cũng theo không kịp.”

Giáo viên trong cả văn phòng đều nhìn sang.

Ánh mắt đè lên người chúng tôi.

“Hai em học sinh này tuy lệch môn, nhưng có vài môn rất xuất sắc.”

“Cô Triệu, dưới tay cô có nhiều học sinh tham gia thi học sinh giỏi. Hai em này là hạt giống tốt đấy.”

Giáo viên chủ nhiệm khẽ cười một tiếng, rất không cho là đúng.

“Thầy chủ nhiệm, thi học sinh giỏi không giống thi bình thường. Ngay cả học sinh lớp chọn, em cũng phải dạy thật chắc hơn nửa năm mới có chút khởi sắc.”

Cô ta duỗi tay chỉ, móng tay suýt chọc vào trán tôi.

“Lớp chúng em có tiêu chuẩn của lớp chúng em. Không thể học sinh nào cũng nhét vào lớp chúng em được chứ?”

Lời vừa thốt ra, cả văn phòng đều yên tĩnh.

Trang Liễu cúi đầu.

Nước mắt đảo quanh trong hốc mắt cô ấy.

Chủ nhiệm khối thở dài một hơi.

“Thôi được, vậy…”

Tôi chắn trước người Trang Liễu, giọng lớn đến mức cả văn phòng đều nghe thấy.

“Cô ơi, cô còn chưa xem thành tích kỳ thi tháng này của bọn em mà.”

Chương 3

03

Giáo viên chủ nhiệm nhìn chằm chằm tôi.

Tôi đứng thẳng tắp, lưng không cong chút nào.

“Em mà thi tốt được à?”

Cô ta đột nhiên bật cười.

“Nếu em thi tốt được, coi như mười tám năm dạy học của tôi phí công.”

Chủ nhiệm khối tìm bài thi của tôi và Trang Liễu trong đống bài chưa chấm, gọi vài giáo viên tới chấm.

Trong văn phòng nhất thời chỉ còn tiếng soạt soạt chấm bài.

Hai mươi phút.

Hai bài thi chấm xong.

Tổng điểm vừa tính.

Tôi sáu trăm ba mươi mốt điểm.

Trang Liễu sáu trăm ba mươi điểm.

Cả văn phòng im lặng.

Tất cả đều nhìn về phía giáo viên chủ nhiệm.

Chủ nhiệm khối quay đầu nhìn cô ta:

“Cô Triệu, kỳ thi tháng trước hạng nhất lớp các cô là bao nhiêu điểm nhỉ?”

Giáo viên chủ nhiệm không lên tiếng.

Có giáo viên thay cô ta trả lời:

“Tôi nhớ hình như là lớp trưởng lớp một, hơn sáu trăm hai mươi điểm thì phải?”

Không nói thêm gì.

Lại như đã nói hết mọi thứ.

Giáo viên chủ nhiệm đột nhiên nhìn sang, giọng điệu thay đổi hẳn.

“Lý Chiêu Chiêu, Trang Liễu.”

“Bây giờ hai em thi mà cũng dám gian lận rồi à?”

Chúng tôi sững sờ.

“Hai em cùng một phòng thi, điểm này là chép của nhau mà cũng dám đem ra khoe?”

“Kỳ thi tháng trước vẫn còn đứng bét và áp bét, lần này lại có thể leo lên đầu? Không biết chăm chỉ học hành, lại rất biết nghĩ mấy trò lệch lạc.”

Đây là lần đầu tiên cô ta nhìn thẳng vào chúng tôi.

Mang theo sự chán ghét chắc chắn.

“Thầy chủ nhiệm, lớp em chắc chắn không chứa nổi loại người này!”

Giọng tôi khàn lại, nhưng nửa bước cũng không nhường.

“Có thể xem camera, bài thi cũng ở đây. Dựa vào đâu mà khẳng định bọn em gian lận?”

“Bộ đề này bọn em có thể làm lại ngay tại chỗ. Nếu làm được, cô phải xin lỗi bọn em.”

Giáo viên chủ nhiệm quay mặt đi.

Ánh mắt cô ta đen trầm, có cảm xúc mà tôi không hiểu nổi.

“Tôi làm giáo viên nhiều năm như vậy, gặp qua bao nhiêu học sinh, chẳng lẽ còn oan cho em sao?”