Cả ban công nháy mắt chìm vào tĩnh lặng.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía chúng tôi.

Phó Cẩn Ngôn như bị sét đánh trúng, chết cứng tại chỗ, gương mặt đầy vẻ không thể tin nổi.

“Không… không thể nào…” Hắn lẩm bẩm, “Lam Lam, em sẽ không đồng ý đâu… người em yêu là anh…”

Tôi nhìn Cố Diễn Chi đang quỳ một chân trước mặt mình.

Anh không thèm để ý đến bất kỳ ai xung quanh, trong mắt anh chỉ có tôi, đong đầy sự mong đợi và căng thẳng.

7 năm trước, tôi đã bỏ lỡ anh.

7 năm sau, tôi không muốn bỏ lỡ thêm lần nào nữa.

Tôi vươn tay ra.

“Em đồng ý.”

Ba chữ, tôi nói rành rọt và kiên định.

Mắt Cố Diễn Chi sáng bừng lên, tay anh run run đeo chiếc nhẫn đó vào ngón áp út của tôi.

Kích cỡ, vừa vặn hoàn hảo.

Anh đứng dậy, ôm chặt tôi vào lòng.

Xung quanh nổ tung những tràng vỗ tay và lời chúc phúc nồng nhiệt.

“Không ——!”

Phó Cẩn Ngôn phát ra một tiếng gầm gào thê lương, lao tới định tách chúng tôi ra.

“Ôn Lam! Em không được gả cho nó! Em là của anh! Em là người phụ nữ của Phó Cẩn Ngôn này!”

Vệ sĩ của Cố Diễn Chi lập tức bước lên, đè chặt hắn lại.

Hắn như một con thú bị dồn vào đường cùng, liều mạng giãy giụa, đôi mắt chằm chằm nhìn vào chiếc nhẫn trên tay tôi.

“Là giả… tất cả là giả… Em đang gạt anh… Em đang trả thù anh, đúng không?”

Tôi bước ra khỏi vòng tay Cố Diễn Chi, tiến đến trước mặt hắn.

“Phó Cẩn Ngôn, anh nhìn cho rõ.” Tôi giơ tay lên, để hắn nhìn kỹ chiếc nhẫn, “Đây không phải trả thù. Đây là sự lựa chọn của tôi.”

“Tôi đã từng yêu anh. Tôi đã dành 7 năm thanh xuân đẹp nhất của mình cho anh. Tôi tưởng anh sẽ là bến đỗ cả đời của tôi. Nhưng anh thì sao? Trong chính hôn lễ của chúng ta, vì một người đàn bà khác, anh vứt bỏ tôi lại một mình. Mẹ anh sỉ nhục tôi trước mặt tất cả mọi người, anh lại chỉ trách tôi làm loạn. Cô bạch nguyệt quang của anh ngược đãi mèo của tôi, anh lại nói nó chỉ là một con súc sinh.”

Tôi nói câu nào, sắc mặt hắn lại trắng bệch thêm một phần.

“Phó Cẩn Ngôn, là anh, chính tay anh đã hủy hoại mọi thứ giữa chúng ta. Là anh, khiến tôi hoàn toàn chết tâm.”

“Bây giờ, tôi đã gặp được một người nâng niu tôi trong lòng bàn tay, người sẵn sàng che mưa chắn gió cho tôi, người luôn đặt cảm nhận của tôi lên hàng đầu. Tại sao tôi lại không chọn anh ấy?”

Tôi nhìn hắn, gằn từng chữ: “Từ khoảnh khắc anh bỏ rơi tôi, anh đã vĩnh viễn đánh mất tôi rồi.”

Hắn hoàn toàn sụp đổ.

“Không… không phải như vậy… Lam Lam, em nghe anh giải thích… Thanh Thanh em ấy… em ấy gạt anh! Tất cả là do em ấy sắp đặt! Đoạn video đó là giả! Bệnh tim của em ấy vốn không nặng đến vậy! Đều là em ấy giả vờ!”

Hắn ăn nói lộn xộn cố gắng giải thích, nỗ lực níu kéo một thứ gì đó.

“Thì sao?” Tôi bình tĩnh hỏi ngược lại, “Cho dù là cô ta giả vờ, thì anh vẫn chọn tin cô ta, không phải sao? Phó Cẩn Ngôn, đừng tự lừa dối mình nữa. Anh không phải bị lừa, anh chỉ là, không yêu tôi đến thế mà thôi.”

Hoặc có thể nói, anh đã quen với sự hy sinh của tôi, nên coi mọi thứ là điều hiển nhiên.

Anh quen với sự hiểu chuyện của tôi, nên nghĩ rằng tôi sẽ không bao giờ rời đi.

“Không! Anh yêu em!” Hắn gào khóc, “Lam Lam, anh yêu em! Em cho anh thêm một cơ hội nữa đi! Anh cho em cả Tập đoàn họ Phó! Anh đem tất cả mọi thứ cho em!”

“Muộn rồi.”

Tôi quay lưng lại, khoác tay Cố Diễn Chi.

“Chúng ta đi thôi anh.”

“Ừm.”

Chúng tôi bước ngang qua hắn, không bao giờ quay đầu lại nữa.

Bỏ lại sau lưng tiếng gào khóc tuyệt vọng, và âm thanh vỡ nát của một trái tim.

***

Kết thúc buổi tiệc, Cố Diễn Chi đưa tôi về nhà.

Trong xe, anh luôn nắm chặt lấy tay tôi.

“Vừa nãy… dọa em sợ rồi hả?” Anh có chút lo lắng hỏi.

Tôi lắc đầu.

“Chỉ là thấy, hơi mệt thôi.”