Khoảnh khắc hình ảnh hiện ra, tôi nhìn thấy Hạ Lê ngồi trên ghế lái.

Ghế phụ còn có một gương mặt tôi không ngờ tới.

4

Ngồi ở ghế phụ là Lục Cảnh Hành.

Vừa rồi anh ta nói mình được Hạ Lê gọi điện tới, hoàn toàn không có mặt trên xe.

Sự thật lại rất đặc sắc.

Trong video, Hạ Lê lái xe của tôi, Lục Cảnh Hành ngả người ở ghế phụ, trong tay cầm một ly trà sữa.

Hạ Lê làm nũng: “Anh ơi, em lái xe dễ thương hơn cô Thẩm đúng không?”

Lục Cảnh Hành cười, xoa tóc cô ta: “Cô ấy chỉ biết lái xe đúng luật, chán lắm.”

Tôi vô cảm xem tiếp.

Thời gian trong video là 11 giờ 47 phút tối.

Hai người họ đi ra từ câu lạc bộ. Hạ Lê đã uống rượu, Lục Cảnh Hành không ngăn lại, còn đưa chìa khóa xe cho cô ta.

Hệ thống nhận diện trong xe cảnh báo: “Người lái có nguy cơ sử dụng rượu bia, vui lòng không khởi động xe.”

Hạ Lê vỗ vô lăng: “Nó còn quản cả em.”

Lục Cảnh Hành nói: “Đừng để ý, lái chậm thôi.”

Tôi suýt bóp nát con chuột.

0 giờ 19 phút, xe chạy qua một con đường nhỏ.

Một shipper chạy xe máy từ giao lộ đi ra, Hạ Lê hét lên rồi đánh lái mạnh, đầu xe đâm thẳng vào anh ta.

Người giao hàng bị hất văng ra rất xa.

Hệ thống tự động gọi số khẩn cấp, nhưng Lục Cảnh Hành lại đưa tay hủy cuộc gọi.

Hạ Lê khóc: “Làm sao bây giờ? Em có phải đi tù không?”

Mặt Lục Cảnh Hành trắng bệch: “Đi trước đã.”

Hạ Lê nói: “Nhưng xe là của Thẩm Đường.”

Lục Cảnh Hành im lặng vài giây: “Vậy để cô ấy nhận.”

Xem đến đây, tôi bật cười.

Cười xong lại thấy buồn nôn.

Tôi sao lưu video thành ba bản. Một bản gửi cho luật sư nhà tôi, một bản lưu vào ổ đĩa mã hóa, một bản gửi cho anh trai tôi.

Năm phút sau, anh tôi gọi tới, mở miệng đã mắng: “Cái thằng Lục Cảnh Hành này còn biết xấu hổ không? Uổng công có gương mặt giống người.”

“Anh, tình hình nạn nhân thế nào?”

“Anh tra rồi, người còn đang cấp cứu, gia đình không gom đủ viện phí.”

Tôi khựng lại: “Tạm ứng tiền trước đi, dùng tài khoản ẩn danh.”

Tôi có thể xem kịch, nhưng không thể nhìn người vô tội chịu khổ vì đôi nam nữ điên khùng này.

Luật sư hỏi tôi có muốn nộp chứng cứ cho cảnh sát ngay không.

Tôi nghĩ một lát: “Chưa vội.”

Lục Cảnh Hành đã đi tự thú.

Một khi anh ta bắt đầu nói dối, mỗi câu phía sau sẽ trở thành dây thừng, trói chính anh ta thành cái bánh ú.

Tôi muốn để bố mẹ nhà họ Lục tận mắt nhìn rõ đứa con trai mà họ luôn tự hào rốt cuộc đã nát đến mức nào.

Sáng hôm sau, thông báo hủy hôn vừa được đăng, điện thoại tôi nổ tung.

Có người nói tôi lý trí.

Có người nói Lục Cảnh Hành si tình.

Còn có người khen Hạ Lê số tốt, gặp được một người đàn ông sẵn sàng gánh tất cả vì cô ta.

Tôi đọc những bình luận đó, uống một ngụm sữa đậu nành.

Cư dân mạng không đi làm biên kịch đúng là tổn thất của ngành phim ảnh.

Đến trưa, Hạ Lê nhắn tin cho tôi.

“Cô Thẩm, tôi muốn gặp cô một lần.”

Phía sau còn kèm một emoji đáng thương.

Tôi trả lời: “Đến đi.”

Nửa tiếng sau, cô ta mặc một chiếc váy trắng, đi giày cao gót bước vào phòng khách nhà tôi.

Trên mặt cô ta đã không còn dáng vẻ yếu ớt như sắp tắt thở tối qua.

Cô ta ngồi xuống trước mặt tôi, câu đầu tiên khiến tôi muốn đăng ký cho cô ta tham gia show thực tế.

5

“Cô Thẩm, anh Cảnh Hành thật sự rất yêu tôi.”

Hạ Lê ôm tách trà, giọng mềm đến phát dính: “Tôi biết trong lòng cô khó chịu, nhưng tình cảm không thể miễn cưỡng.”

Tôi liếc đôi giày cao gót của cô ta.

Tối qua còn nói sức khỏe yếu, hôm nay đã đi giày tám phân, bước chân như gió.

Kỳ tích y học.

“Rồi sao?”

“Vậy nên cô đừng dây dưa với anh ấy nữa.” Cô ta hơi nâng cằm, “Anh ấy sẵn sàng ngồi tù vì tôi, tình yêu như vậy cả đời cô cũng không có được.”

Tôi gật đầu: “Đúng thật, tôi không có phúc phần đó.”

Hạ Lê nghe không ra lời tốt xấu, còn tưởng tôi nhận thua, vẻ mặt càng thêm đắc ý.