Đến cả tay vịn trong phòng nước cũng chẳng biết từ khi nào đã được chỉnh đến đúng độ cao để tôi có thể nằm bò ra sờ đuôi Kỳ Trầm.
Tất cả đều do Kỳ Trầm từng chút một sửa lại.
Sầm Dữ vừa ghi chép vừa hỏi:
“Hướng dẫn chung sống chỉ yêu cầu bảo đảm an toàn cơ bản. Vì sao anh làm chi tiết đến vậy?”
Trong lòng tôi không nhịn được nảy lên chút mong đợi.
Kỳ Trầm đang cắt hoa quả, nghe vậy đầu cũng không ngẩng lên.
“Tôi rảnh.”
Chút hy vọng ấy lập tức bị dập tắt.
Sầm Dữ thấy tôi thất vọng, còn đặc biệt nhắn tin nhắc tôi.
【Hiện tại chưa có trường hợp chính thức nào ghi nhận chủng săn mồi biển sâu hình thành sự gắn bó bạn đời ổn định với đối tượng chung sống. Đừng nhầm việc chăm sóc sinh hoạt thành tình yêu.】
Ha.
Hy vọng hết sạch.
Tôi gửi lại một biểu tượng khóc.
Sầm Dữ:
【Nếu đánh giá không đạt, cô không cần xếp hàng lại. Trung tâm sẽ ưu tiên sắp xếp đối tượng phù hợp tiếp theo.】
【Tôi vẫn nhớ lần đầu cô tới đăng ký. Hôm đó mưa rất lớn, cô đi đến bể quan sát số sáu thì dừng lại.】
Tôi ngẩng lên ngạc nhiên.
“Lúc đó anh cũng ở đó?”
“Tôi ở khu phía sau.”
Vây trong suốt bên tai Sầm Dữ khẽ mở ra.
“Ban đầu tôi còn tưởng cô sẽ đi tiếp vào trong xem.”
Anh ấy còn định nói gì,
Kỳ Trầm đã đặt mạnh cốc nước xuống trước mặt tôi.
“Em khát.”
Tôi:
“…”
Sầm Dữ nhìn cốc nước của tôi rồi đưa chiếc cốc trống của mình sang.
“Tôi cũng—”
Kỳ Trầm thậm chí còn chẳng buồn nâng mí mắt.
Ngón tay thon dài của anh khẽ gõ lên bình thủy tinh.
Nước trong bình như bị một sợi dây vô hình kéo lên, đột nhiên vọt thành một đường cong nhỏ, bay qua nửa chiếc bàn rồi đập chính xác vào mặt Sầm Dữ.
Ngọn tóc vàng nhạt lập tức ướt sũng.
Kỳ Trầm thản nhiên nói:
“Anh cũng có rồi.”
Sầm Dữ nhắm mắt im lặng hai giây, rút khăn giấy lau khô nước trên mặt.
Sau đó cúi đầu, bình tĩnh bổ sung thêm một dòng vào bảng đánh giá.
【Phản ứng bài xích rõ rệt đối với sinh vật cùng loài xâm nhập vùng nước lãnh địa.】
Khi đánh giá đến hạng mục vật kỷ niệm giữa bạn đời, Sầm Dữ hỏi chúng tôi có giữ chung món đồ lưu niệm nào không.
Tôi đang nghĩ làm thế nào giải thích hợp pháp chín mươi chín món tang vật kia thì vừa quay đầu đã ngây người.
Kỳ Trầm đang ôm chiếc hộp nhung.
Nắp hộp mở ra, ánh ngọc sáng rực khắp phòng.
Ngay cả Sầm Dữ cũng im lặng một thoáng.
“Đều do anh rơi ra?”
“Ừ.”
Kỳ Trầm đẩy hộp về phía tôi.
“Cho cô ấy.”
Da đầu tôi tê rần, vội đẩy trở lại.
“Tôi trả cho anh rồi.”
“Tôi không nhận.”
Kỳ Trầm lạnh giọng.
Sầm Dữ nói:
“Thứ này không thể dùng làm bằng chứng cho tình cảm bình thường.”
Mắt Kỳ Trầm từng chút một tối lại.
“Vì sao không?”
“Không thể xác nhận quá trình hình thành những viên ngọc này. Không thể chứng minh chúng do anh tự nguyện kết tinh rồi chủ động tặng cô ấy.”
Tôi nhìn đuôi mắt Kỳ Trầm dần đỏ lên, sợ anh tức đến rơi luôn viên thứ một trăm.
Sầm Dữ cũng nhìn thấy.
“Chỉ là kiểm tra định kỳ, anh đừng kích động.”
Kỳ Trầm mặc kệ anh ấy, nhìn tôi vài giây rồi đột nhiên nắm lấy tay tôi, áp đầu ngón tay tôi lên mặt anh.
Hơi thở Kỳ Trầm nặng thêm một nhịp, nhưng giọng vẫn bình tĩnh.
“Vậy bây giờ tôi chủ động tặng cô ấy một viên ngay trước mặt anh, có chứng minh được không?”
7
Tôi như bị bỏng, lập tức rút tay lại.
“Không được!”
Nếu ngay trước mặt quan sát viên mà đủ viên thứ một trăm rồi anh biến hình ngay tại chỗ, nơi nửa đời sau của hai chúng tôi đều được sắp xếp rất rõ ràng.
Một người chôn thân dưới biển.
Một người trở về biển, tiện thể ngồi trong khu quản chế đến già.
Các ngón tay Kỳ Trầm rơi vào khoảng không.
Anh đứng giữa một bàn đầy ánh ngọc, nhìn tôi, chút ẩm ướt nơi đáy mắt dần lạnh đi.
“Rốt cuộc vì sao em đăng ký đánh giá?”
Anh tiến về phía tôi một bước.
“Tôi nấu cơm không ngon?”
“Nhiệt độ nước chỉnh không đúng?”

