“Trong này là toàn bộ bản sao lưu các báo cáo phân tích, lịch sử email, lịch sử truy xuất địa chỉ IP và chứng thực công chứng của bên thứ ba về tất cả các giao dịch giữa tôi với Phòng Phát triển chiến lược Cố thị qua hòm thư mã hóa suốt 5 năm qua.”
Tôi đặt tập hồ sơ lên bàn họp. “Các vị có thể đối chiếu từng mục một.”
Sau đó, tôi quay sang nhìn Cố Minh Viễn.
“Chú Cố, người ‘không rõ danh tính’ mà chú nói —— nay đã rõ. Còn về ‘nguy cơ bảo mật thông tin’ mà chú nhắc đến —— xin hỏi, một người hành nghề chính thức của một quỹ đầu tư có nắm giữ cổ phần của Cố thị, đồng thời cũng từng là thành viên của gia tộc họ Cố, thì có nguy cơ bảo mật thông tin gì?”
Sắc mặt Cố Minh Viễn trở nên vô cùng khó coi.
“Cô —— cô là vợ cũ của Cố Ngôn Chu, giữa hai người có mối liên hệ lợi ích ——”
“Tôi và Cố Ngôn Chu đã ly hôn. Hơn nữa, những bài phân tích mà tôi cung cấp dưới tư cách W là trong thời gian diễn ra cuộc hôn nhân, hay nói chính xác hơn, là khi tôi còn là người của nhà họ Cố. Mỗi một bản báo cáo của tôi đều giúp công ty tránh được những thiệt hại kinh tế trực tiếp, số tiền cụ thể đã được hạch toán chi tiết trong tệp hồ sơ.”
Tôi lướt mắt nhìn toàn hội trường.
“Năm năm qua, những tổn thất tiềm ẩn mà W giúp Cố thị tránh được, tích lũy vượt qua con số 400 triệu tệ (khoảng 1.400 tỷ VNĐ). Các vị có thể lật xem trang thứ 3 và thứ 7 trong báo cáo —— Lời cảnh báo sụp đổ hợp đồng tương lai vào quý 3/2020 và Lời khuyên tạm dừng dự án đầu tư bất động sản năm 2021.”
Trong góc đã có người lật tài liệu xem. Rất nhanh, vài đại diện cổ đông bắt đầu chuyền tay nhau đọc. Biểu cảm từ hoài nghi dần chuyển thành chấn động.
Căn cứ phế truất của Cố Minh Viễn, ngay tại thời điểm tôi đứng ra, đã sụp đổ hơn một nửa.
Mặt ông ta đỏ bừng: “Dù cô là W đi chăng nữa, cũng không thể thay đổi sự thật việc Cố Ngôn Chu biển thủ công quỹ!”
“Tôi đã nói là tôi đã hoàn trả rồi.” Cố Ngôn Chu cuối cùng cũng lên tiếng, giọng rất trầm tĩnh. “Và tôi cũng đã trình bày đầy đủ trong buổi họp HĐQT bất thường lần trước. Nếu chú Cố không hài lòng, chú có thể đưa ra kiến nghị lại, nhưng xin đừng lôi những chuyện không liên quan vào.”
Cố Minh Viễn còn định nói gì đó. Một Giám đốc độc lập ngồi cạnh bỗng giơ tay.
“Tôi đề nghị, hủy bỏ kiến nghị bỏ phiếu tín nhiệm lần này. Lý do: Căn cứ trọng tâm của việc phế truất là ‘Cố vấn ngoài không rõ danh tính gây nguy cơ bảo mật thông tin’ đã được làm rõ. Về vấn đề biển thủ quỹ công, trong cuộc họp HĐQT bất thường lần trước đã có nghị quyết, không cần phải thảo luận lặp lại.”
“Tán thành.” Một đại diện cổ đông khác giơ tay.
“Tán thành.” Một người nữa.
Cố Minh Viễn đứng trước máy chiếu, miệng há ra ngậm vào mấy lần. Cuối cùng không thốt ra được câu nào.
Kết quả bỏ phiếu có ngay: Kiến nghị bỏ phiếu tín nhiệm bị bác bỏ. 27 phiếu chống, 11 phiếu thuận, 3 phiếu trắng.
Cuộc họp kết thúc, tôi cất tập hồ sơ, chuẩn bị rời đi. Vừa ra đến cửa, đằng sau có tiếng bước chân gấp gáp.
“Lâm Vãn Tình.” Là Cố Minh Viễn.
Ông ta chặn trước mặt tôi, giọng cố đè thấp: “Cô tưởng như vậy là xong sao? Cô đỡ đạn cho Cố Ngôn Chu lần này, còn lần sau thì sao? Những thóp của cậu ta trên tay tôi đâu chỉ có mỗi chuyện này.”
Tôi nhìn ông ta: “Chú Cố, hôm nay cháu đến đây không phải để giúp Cố Ngôn Chu. Cháu đến là vì bản thân mình.”
“Bản thân cô?”
“W là thân phận của cháu, cháu có quyền quyết định khi nào thì công khai. Chú lấy nó ra làm vũ khí để phế truất anh ta, chính là đang lợi dụng cháu. Cháu không chấp nhận bị ai lợi dụng.”
Sắc mặt ông ta sượng trân. Tôi lách qua người ông ta bước đi.
Ra đến cửa thang máy, Cố Ngôn Chu đã đuổi kịp.
“Vãn Tình.” Anh đứng trước mặt tôi.

