Lẽ nào dù nữ chính không đi theo Tần Tranh vào tiệc, nhưng nhờ sức mạnh tự sửa chữa của cốt truyện, cô ấy vẫn vào đây dưới thân phận khác?

Kỳ Vãn nheo mắt. Nữ chính mặc chiếc váy ngắn bằng lụa satin trắng, đang không ngừng xin lỗi cô gái đứng trước mặt. Cô gái kia cũng mặc váy trắng, nhưng trông đắt tiền hơn hẳn, từ xa đã thấy những viên kim cương lấp lánh trên đó. Trông cô ta rất mất kiên nhẫn, lớn tiếng mắng mỏ.

Kỳ Vãn biến sắc, bất giác đứng lên đi tới gần.

“Tô Bạch, cô xin lỗi thì có tác dụng gì? Bộ váy này của tôi là hàng thiết kế riêng, thiết kế riêng cô hiểu không, một bộ trị giá mấy triệu tệ! Cô từng thấy nhiều tiền thế bao giờ chưa? Đền nổi không?”

Cô gái tức tối: “Đừng có ở đây khóc lóc thảm thương, thật không hiểu anh Đình nhìn trúng cái thứ rác rưởi như cô ở điểm nào.”

Tô Bạch rơi nước mắt càng nhiều, như thể chịu ấm ức tày trời.

“Nhìn bộ dạng cô ta kìa, cứ như chúng ta bắt nạt cô ta vậy! Nghe nói cô còn leo lên giường Tần tổng mà người ta không thèm, chớp mắt đã quyến rũ được Hạ Đình, thủ đoạn cao minh thật đấy.” Cô bạn đi cùng cô gái kia mỉa mai.

Tô Bạch vẫn khóc không ngừng.

“Các người đang làm gì vậy?” Đột nhiên, một giọng nam vang lên. Hạ Đình ôm Tô Bạch vào lòng, lườm hai cô gái kia: “Tại sao lại bắt nạt cô ấy?”

“Ai thèm bắt nạt cô ta?” Cô gái bị tạt nước lườm xéo, “Anh Đình, anh nhìn cho rõ đi, là cô ta tạt nước lên người em.”

“Em, em không cố ý.” Tô Bạch nép vào lòng Hạ Đình, giọng vẫn mang theo tiếng nức nở.

Nhận thấy ánh mắt không vui của Hạ Đình, cô tiểu thư tức giận: “Anh Đình, cô ta chỉ là thứ thích tỏ vẻ đáng thương, chẳng lẽ anh không nhìn ra?”

“Quần áo tôi sẽ đền cho cô, nhưng Tô Bạch là người phụ nữ của tôi, ai cũng đừng hòng bắt nạt cô ấy!” Giọng nói đanh thép vang lên.

“Anh, anh… Hừ, Tô Bạch, cứ chờ đấy!” Cô gái dường như bị chọc tức bởi lời nói của hắn, kéo bạn quay đầu bỏ đi, trước khi đi còn không quên buông lời đe dọa.

Tô Bạch tựa vào ngực Hạ Đình nói nhỏ gì đó, người kia nhẹ nhàng an ủi.

Kỳ Vãn không xem tiếp nữa, lòng cô rối bời. Lại thay đổi rồi, nam chính nguyên tác biến thành phông nền, cùng thời gian, cùng địa điểm, nữ chính vẫn đang hoàn thành cốt truyện của riêng cô ấy. Cô chợt nhận ra, với tư cách là bạn gái mới của Tần Tranh, cô lại không hề bị nữ phụ ra mặt mỉa mai như cốt truyện gốc.

Tuyến truyện của Tần Tranh kể từ khi anh từ chối nữ chính đã thay đổi hoàn toàn. Tuy bị cốt truyện của nữ chính vứt bỏ, nhưng anh vẫn là trung tâm của thế giới này, chỉ là trở thành một sự tồn tại sâu thẳm, khó đoán hơn nhiều.

Tim Kỳ Vãn đập thình thịch. Điều này đồng nghĩa với việc Tần Tranh sau này làm gì, cô hoàn toàn không có cơ sở nào để tham khảo. Gần vua như gần cọp, biết đâu ngày tháng tốt đẹp chưa thấy đâu mà đã đắc tội người ta rồi.

Nhớ lại ánh mắt đêm qua và bàn tay anh trong bữa tiệc vừa rồi, một nỗi sợ hãi mơ hồ, khó nắm bắt dâng lên trong lòng cô.

Cô tiện tay lấy một ly rượu từ người phục vụ đi ngang qua.

“Thưa tiểu thư, ly ‘Bí mật của Fran’ này dùng rượu nền là Vodka, nồng độ cồn có thể hơi cao.” Người phục vụ lịch sự nhắc nhở.

Kỳ Vãn như chẳng nghe thấy gì, ngửa cổ uống một ngụm lớn. Cồn làm tê liệt dây thần kinh, khiến nhịp tim cô chậm lại, cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.

Rượu mạnh kích thích mạnh, trong mắt Kỳ Vãn ầng ậng nước, dáng mắt cáo hơi xếch lên. Chuyên gia trang điểm không cố ý nhấn mạnh phần mắt mà chỉ lướt nhẹ. Da cô rất mỏng, đuôi mắt phiếm hồng ửng lên, tương phản với đôi môi đỏ mọng. Giữa vẻ mỏng manh yếu ớt lại vô tình ẩn chứa sự quyến rũ.

Đẹp một cách đột ngột.

Nhiều ánh mắt trong bữa tiệc rất dễ dàng chú ý đến Kỳ Vãn, rục rịch ý đồ. Những ánh mắt dò xét, cợt nhả, đánh giá này cô đã quá quen thuộc. Cô đặt ly rượu xuống, chuẩn bị rời khỏi hội trường.