10

Có sự che chở của dây đỏ, ba ngày cầu nguyện liên tiếp tôi đều bình an vượt qua.

Bọn họ đều rất sợ sợi dây đỏ này, trong sự sợ hãi còn mang theo cả chán ghét.

Mọi người đều không phải kẻ ngốc. Anh La cười hiền lành nhìn tôi, khuôn mặt có vết sẹo càng thêm mấy phần từ bi: “Hà Giảo, tôi là người chơi có thâm niên nhất, lại là đội trưởng của mọi người, đạo cụ thông quan là thứ quan trọng nhất, thêm một đạo cụ là thêm một đường lui, cô xem……”

Người không biết chuyện cảm kích nhìn anh La: “Đúng vậy, Hà Giảo, coi như vì mọi người, cô đưa sợi dây đó cho anh La đi.”

Càng lúc càng nhiều người phụ họa: “Đúng thế, chỉ là một sợi dây thôi mà, người anh La cứu là mạng của tất cả chúng ta đấy!”

Tôi còn chưa kịp nói, sắc mặt anh trai tôi đã trầm xuống: “Họ La kia, tay anh vươn dài quá rồi đấy.”

Tôi hoàn toàn không nghi ngờ câu tiếp theo của anh ấy sẽ là, để nhà họ La phá sản đi.

Nhưng anh trai tôi chỉ cong môi cười đầy tà khí, khẽ vỗ tay một cái.

Người tóc bạc mỉm cười dịu dàng, một con dao kéo đã cắm trên bàn. Anh trai tôi lạnh lùng quét mắt nhìn xung quanh: “Mấy ngày nay, anh La của các người thu nhận của mọi người bao nhiêu đạo cụ rồi? Tìm ra manh mối nào chưa? Cứu được ai chưa?”

Quá ngầu. Nhưng tôi thích, phải là anh trai tôi chứ!

Đã biết người tóc bạc là NPC bạn bè, sắc mặt anh La trầm xuống, hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi, những người khác do dự một chút, cuối cùng vẫn chọn đi theo sau anh ta.

Đang lo không biết bù đủ tình tiết thế nào, trưởng trấn xuất hiện.

Ông ta gật đầu với tôi: “Trang phục cưới của mọi người trong trấn đã đặt xong rồi, con bé, đi với ta lấy một chuyến.”

Sợi dây đỏ trên tay khẽ động, có chút bất an, tôi vỗ nhẹ an ủi.

Ông lão chống gậy nói: “Hòa Hài Tiểu Trấn từ thôn biến thành trấn đều là nhờ phước lành của thần minh.”

Trên trấn, một đôi vợ chồng trẻ nắm tay nhau quy hoạch tương lai, mặt đỏ bừng thành kính bái trước pho tượng không mặt.

Gậy chống của ông gõ nhẹ xuống đất, vẻ mặt kích động: “Họ thật hạnh phúc làm sao! Vị thần vĩ đại! Cuộc hôn nhân thiêng liêng sẽ cứu rỗi mọi khổ nạn!”

Đến nơi, một vị phu nhân trẻ tuổi dịu dàng mỉm cười với tôi, đưa một chồng lễ phục cho tôi. Sau đó hai tay chắp lại: “Thần minh ban phúc.”

Gió nhẹ nhàng lướt qua, những chiếc đèn lồng dưới mái hiên đong đưa qua lại.

Số lượng đặc biệt nhiều.

Phía sau vang lên giọng nói của ông lão: “Con bé, cháu có muốn đổi một chú rể khác không?”

Ông ta còng lưng, “Ài, ta biết người trong nhà cháu tính tình thế nào mà, nóng nảy lại cực đoan. Gả cho kiểu người như vậy, ngày tháng sẽ khó sống lắm đấy.”

Giọng ông ta càng lúc càng dịu đi, nhưng gương mặt già nua ấy lại khiến người ta thấy vô cùng quái dị, không hài hòa, “Thần minh lương thiện, ban phúc cho cháu. Cháu à, chỉ cần cháu gật đầu, cháu sẽ có một người chồng cưng cháu đến tận xương tủy, anh tuấn đẹp trai lại ôn nhu tỉ mỉ, tương lai của hai đứa nhất định sẽ rất hạnh phúc.”

Tôi có hơi ngạc nhiên, “Cái này cũng đổi được à?” Chẳng phải phó bản đã phân cho sẵn từ đầu rồi sao?

Trưởng trấn gật đầu, “Ta là sứ giả của thần minh, hãy tin ta, thần minh từ bi.”

Tôi lắc đầu, tôi đã có rồi.

Trong mắt ông lão lóe lên một tia sắc bén, giọng vẫn dịu dàng, “Cháu à, hai đứa vốn không xứng đôi.”

Tôi không nhịn nổi nữa, “Lão già, quản rộng thế làm gì! Sao nào, xe chở phân đi ngang qua cửa nhà ông thì ông cũng phải múc một gáo nếm thử mặn nhạt hả!”

Gương mặt già nua của trưởng trấn từng chút từng chút nứt toác.

Đúng như kiểu các bạn đang nghĩ đấy.

Giọng ông ta nhuốm đầy ác ý, “Cô đừng có không biết điều——”

“Lão già, xem biểu diễn không?”

Vũ công vĩ đại mang đến chấn động, tôi múa may chân tay, sợi dây đỏ quấn lấy cổ tay tôi, chặn đứng mọi tổn thương.

【Người chơi đã sử dụng đạo cụ ‘Bóng của vũ công’! Thời hạn ba phút, số lần sử dụng một lần!】

Sau khi tìm được chiếc hộp mục tiêu, tôi cắm đầu cắm cổ mà chạy.

【Ha! Xem thêm lần nữa, tôi vẫn thấy Hà tỷ của tôi có hơi ngố ngố (gặm hạt dưa)(gặm hạt dưa)jpg.】

Ba phút vừa hết, phía sau tôi đã xuất hiện một luồng khí lạnh thấu xương.

Dù đang chạy tôi vẫn cảm nhận được rõ.

Lão già phía sau muốn giết tôi.

Sợi dây đỏ điên cuồng bay lượn, chống đỡ toàn bộ đòn tấn công từ phía sau.

Ngay khoảnh khắc cây gậy chống sắp nện trúng đầu tôi, tôi nhảy vào phòng, rơi vào vòng tay của ai đó.

Cây gậy chống bị đánh nát.

Quay đầu lại, trước cửa đã không còn bóng dáng trưởng trấn nữa.

Ô Huyền ôm tôi kiểm tra, hơi thở không ổn định, “Không sao chứ?”

Tôi cười hì hì ôm lấy anh, “Không sao, haha, một chút chuyện cũng không có, em tốt lắm!”

Chụt một cái, “Chồng thật là giỏi!”

Toàn thân Ô Huyền đều đang run rẩy, như thể cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cả người ngã gục vào lòng tôi.

Nhìn gương mặt anh yên tĩnh ngủ say, tôi khẽ vuốt ve.

Xin lỗi nhé, Ô Huyền.

Phó bản dường như đã đặt ra quy tắc, Ô Huyền không thể đi ra ngoài, những dân trấn khác cũng không dám vào. Lần trước khi anh cảm nhận được tôi gặp nguy hiểm, anh đã hy sinh Đại Mộc, Tiểu Mộc mới có thể chạy đến.

Nhìn Tiểu Mộc ngoan ngoãn nằm trên cánh tay tôi say ngủ, tên ngốc này, lần này chẳng lẽ phải hy sinh bản thể để cho Tiểu Mộc đi ra sao?

Tôi đưa tay mở chiếc hộp đen trong tay ra, bên trong là một cuốn sổ mỏng.

Đa tạ chị dâu nhắc nhở, tôi mới thuận lợi tìm được vị trí mục tiêu như vậy.

【Chúc mừng người chơi tìm được chứng cứ phạm tội của trưởng trấn! Tiến độ nhiệm vụ nhánh đạt bảy mươi phần trăm!】