Chúng tôi đang hát rất sung thì cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra.

Mấy gã đàn ông say khướt bước vào. Tên tóc vàng dẫn đầu huýt sáo một tiếng rất đểu.

“Yo, mấy em gái đang chơi ở đây à? Chơi một mình có gì vui, để các anh chơi cùng nhé?”

Mấy cô gái chúng tôi lập tức tái mặt.

Trương Hiểu Hiểu lấy hết can đảm nói:

“Chúng tôi không quen các anh, mời các anh ra ngoài!”

Tên tóc vàng bật cười, từng bước ép tới gần:

“Đừng xa cách vậy chứ. Ra ngoài chơi chẳng phải là để kết bạn sao?”

Hắn vươn tay muốn kéo tay Trương Hiểu Hiểu.

[Xong rồi! Giờ phải làm sao đây?]

Tôi vớ lấy một chai rượu rỗng trên bàn, lòng bàn tay toàn là mồ hôi lạnh.

Ngay trong thời khắc nghìn cân treo sợi tóc đó, cửa phòng “ầm” một tiếng bị người từ bên ngoài đá tung ra.

Tiếng động lớn khiến tất cả giật bắn.

Ở cửa, Tô Duật Trình đứng ngược sáng, sắc mặt âm trầm đến mức như có thể nhỏ nước.

Phía sau anh còn có mấy vệ sĩ mặc đồ đen.

Nhiệt độ trong cả phòng như lập tức rơi xuống dưới không độ.

“Anh?!” Tô Đường kêu lên thất thanh, mặt lập tức mất sạch màu máu. “Không phải anh đi công tác rồi sao?”

Tô Duật Trình không để ý đến cô ấy. Đôi mắt lạnh băng của anh nhìn chằm chằm tên tóc vàng.

Tên tóc vàng bị ánh mắt đó nhìn đến chột dạ, nhưng vẫn ỷ men rượu, ngoài mạnh trong yếu hét:

“Mày là thằng nào? Dám quản chuyện của ông đây?”

Môi mỏng của Tô Duật Trình hơi cong lên, lộ ra một nụ cười lạnh khát máu.

Anh không nói gì, chỉ hơi nâng cằm.

Vệ sĩ phía sau lập tức tiến lên, dễ dàng khống chế mấy tên côn đồ như xách gà con.

Tên tóc vàng vẫn còn gào thét, bị một vệ sĩ đấm vào bụng, lập tức cong người lại như con tôm.

Toàn bộ quá trình chưa đến một phút, gọn gàng dứt khoát.

Lúc này Tô Duật Trình mới sải chân dài, từng bước đi đến trước mặt chúng tôi.

Ánh mắt anh lướt qua mấy người vẫn chưa hoàn hồn, cuối cùng dừng trên bàn tay đang siết chặt chai rượu của tôi.

Anh cau chặt mày, đưa tay ra, dùng một sức mạnh không cho phép từ chối lấy chai rượu khỏi tay tôi, ném sang một bên.

Đầu ngón tay anh vô tình lướt qua lòng bàn tay tôi, mang theo cảm giác lành lạnh.

“Tay.” Anh phun ra một chữ.

Tôi ngơ ngác xòe lòng bàn tay. Vì dùng sức quá mức, miệng chai đã cấn ra một vệt đỏ.

Anh nhìn chằm chằm vệt đỏ kia, ánh mắt tối đi, sau đó quay đầu nhìn Tô Đường.

“Tô Đường.”

Giọng anh không lớn, nhưng khiến Tô Đường run như lá rụng trong gió.

“Anh… em… em sai rồi…”

“Tiền tiêu vặt tháng này, hết.”

“Tháng sau, cũng hết.”

“Học kỳ này, em đừng nghĩ có tiền tiêu vặt nữa.”

Tô Duật Trình — Diêm Vương sống — chỉ bằng một câu đã tuyên án tử hình cho Tô Đường.

Mặt Tô Đường lập tức xụ xuống, nước mắt lưng tròng nhìn tôi như cầu cứu.

Nhưng tôi vẫn còn đắm chìm trong khoảnh khắc anh lấy chai rượu khỏi tay tôi vừa rồi.

[Anh ấy… đang quan tâm mình sao?]

Ý nghĩ này vừa xuất hiện đã bị tôi bóp chết.

[Không thể nào, anh ấy chỉ sợ một dân thường như mình bị thương trên địa bàn nhà anh ấy, khó ăn nói thôi.]

Chắc chắn là vậy.

Chương 6

Về đến ký túc xá, Tô Đường khóc long trời lở đất.

“Hu hu hu tiền của em! Túi bản giới hạn của em! Váy haute couture của em! Bay hết rồi!”

Tôi và Trương Hiểu Hiểu vừa an ủi cô ấy, vừa vẫn còn sợ hãi.

Bộ dạng của Tô Duật Trình lúc đó thật sự quá đáng sợ.

Tôi lấy điện thoại ra, muốn kể với “Trình Trình” về chuyện kinh hoàng tối nay.

Vừa mở khung chat, tin nhắn của cậu ấy đã bật ra.

Trình Trình thích ăn kẹo: “Bé yêu! Chị đi đâu vậy! Sao không trả lời tin nhắn của em! Em lo cho chị lắm! (TДT)”

Trình Trình thích ăn kẹo: “Có phải chị không yêu em nữa không? Có phải bên ngoài có con chó khác rồi không? QAQ”

Một loạt tin nhắn oanh tạc kéo tới, tràn đầy tủi thân và bất an.

Lòng tôi ấm lên, vội vàng trả lời: