Ngày kết thúc nhiệm kỳ công tác ở nước ngoài, tôi giấu Sầm Việt bay mười ba tiếng đồng hồ để về nước.
Vài ngày trước, tôi và anh vừa cãi nhau xong.
Sầm Việt muốn tôi tiếp tục phát triển sự nghiệp ở nước ngoài, còn tôi thì nhất quyết phải về nước kết hôn với anh.
Trước khi lên máy bay, anh vẫn còn khuyên tôi trong điện thoại:
“Sênh Sênh, đừng vì anh mà từ bỏ tiền đồ. Chỉ cần chúng ta yêu nhau, kết hôn hay không cũng không quan trọng.”
Nghe xong câu nói đó, tôi hoàn toàn hạ quyết tâm.
Vừa xuống máy bay, tôi lập tức chạy thẳng đến tiệm trang sức mua nhẫn kim cương, rồi chia sẻ kế hoạch cầu hôn với cô bạn thân.
Đầu dây bên kia, tiếng trẻ con khóc ré lên không ngừng. Bạn thân tôi vừa dỗ con vừa cáu kỉnh nói:
“Sênh Sênh, tỉnh táo lại đi! Yêu xa năm năm mà anh ta cứ kéo dài không chịu kết hôn, rõ ràng là không muốn cưới cậu!”
“Hôn nhân là mồ chôn của tình yêu. Tớ bây giờ chỉ mới chăm con thôi đã phiền chết đi được, hối hận cũng không kịp!”
Tôi đang định phản bác thì nhìn thấy cô ấy bế đứa trẻ bước ra khỏi cửa hàng mẹ và bé.
“Chồng tớ tới đón rồi, nói chuyện sau nhé.”
Cô ấy vội vàng cúp máy, rồi vẫy tay về phía trước.
Một chiếc Mercedes màu đen dừng lại trước mặt cô.
Cửa xe mở ra, người đàn ông đón lấy đứa trẻ trong lòng cô, nhẹ nhàng vỗ về dỗ dành. Động tác thuần thục đến mức như đã làm hàng trăm ngàn lần.
Ánh nắng rơi lên gương mặt nghiêng của anh, chói đến mức mắt tôi đau nhức.
Người chồng đã kết hôn bí mật hai năm của bạn thân tôi… lại chính là bạn trai yêu xa năm năm của tôi, Sầm Việt.
Tay tôi run rẩy gọi điện cho Sầm Việt, trong lòng thấp thỏm.
Chỉ cần anh không nghe máy, tất cả những gì vừa nhìn thấy đều là giả.
Giây tiếp theo, người đàn ông đang bế đứa trẻ móc điện thoại ra.
Anh rõ ràng do dự vài giây, cuối cùng lại tắt máy.
Hoàn toàn đồng bộ với chiếc điện thoại trong tay tôi.
Tôi đứng ngay ở góc khuất phía sau họ, tiếng nói chuyện của hai người rõ ràng đến mức không sót một chữ.
“Ông xã, tối nay đến lượt anh thay tã rồi. Em bế Đại Bảo cả ngày, tay sắp gãy luôn rồi.”
Bạn thân tôi vốn luôn mạnh mẽ. Bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên tôi thấy cô ấy làm nũng như vậy.
Sầm Việt hôn lên trán cô, giọng nói vẫn dịu dàng như trước.
“Vợ vất vả rồi, về nhà nghỉ ngơi cho tốt.”
Tiếng “vợ” ấy nghiền nát chút ảo tưởng cuối cùng của tôi.
Hộp nhẫn trong tay âm ấm nóng, dường như đang chế giễu sự ngu ngốc của tôi suốt những năm qua.
Tần Tương đã kết hôn bí mật hai năm, chưa từng đăng ảnh chồng lên mạng, nhưng luôn khuyên tôi chia tay Sầm Việt.
Mỗi lần tôi nhắc đến chuyện kết hôn với Sầm Việt, anh cũng luôn có đủ loại lý do để trì hoãn.
Anh nói không muốn làm lỡ tiền đồ của tôi, bảo tôi cứ mạnh dạn tiến về phía trước.
Đến giờ tôi mới hiểu, cái gọi là “không làm lỡ” của anh, chính là đã cùng người bạn thân nhất của tôi kết hôn sinh con.
Khoảnh khắc chiếc xe khởi động, Sầm Việt gửi tin nhắn tới.
Lời lẽ tuy nghiêm túc, nhưng giọng điệu lại đầy cưng chiều.
【Lúc nãy đang họp nên không thể nghe máy. Đừng thức khuya gọi điện cho anh nữa, ngoan nào.】
Yêu xa năm năm, anh thậm chí còn nhớ rõ múi giờ đến vậy, bịa chuyện kín kẽ không chút sơ hở.
Biết bao đêm, Sầm Việt đều dậy lúc nửa đêm để gọi video cho tôi, phía sau anh lúc nào cũng tối đen.
Tôi xót anh phải thức khuya, nhưng anh luôn kiên nhẫn nói không sao.
Anh vẫn như trước, luôn ủng hộ tôi phát triển sự nghiệp ở nước ngoài, chưa từng than phiền.
Một tiếng sấm vang rền trên bầu trời, mưa rơi hòa cùng nước mắt.
Điện thoại lại reo lên, là Tần Tương.
“Sênh Sênh, ngày mai là sinh nhật tròn một tuổi của Đại Bảo, cậu là mẹ nuôi đó, đừng quên gửi lì xì nha!”
“Món quà đầy tháng lần trước, tớ và chồng đều rất thích.”
Mỗi lời cô ấy nói ra, đều như một nhát dao đâm vào tim tôi.
Mưa vẫn rơi lất phất, không thể dừng lại.
Cũng giống như nước mắt của tôi.
Ngày mai là kỷ niệm mười năm tôi và Sầm Việt quen nhau. Ban đầu tôi còn định hôm đó sẽ cầu hôn anh.
Sau khi về khách sạn, tôi lại gọi cho Sầm Việt năm cuộc điện thoại, chỉ muốn nghe anh tự mình giải thích.
Không ngờ anh liên tục cúp máy cả năm lần.
Đến lần thứ sáu, cuối cùng anh cũng nghe, nhưng giọng đã mang theo vài phần mất kiên nhẫn.
“Sênh Sênh, đã nói em đi ngủ sớm rồi mà, có chuyện gì để sau hãy nói.”
Tôi khàn giọng hỏi:
“Ngày mai là kỷ niệm mười năm của chúng ta, anh không có suy nghĩ gì sao?”
Đầu dây bên kia lập tức im lặng.
Tôi chờ.
Chờ anh tự mình thừa nhận rằng anh và Tần Tương đã kết hôn.
Chờ anh giải thích lý do vì sao lừa dối tôi suốt từng ấy năm.
Nhưng cuối cùng, thứ tôi nhận được chỉ là một lời bào chữa nhẹ bẫng.
“Xin lỗi Sênh Sênh, dạo này công việc quá bận, anh quên mất ngày kỷ niệm.”
“Ngày mai còn phải tăng ca, không thể video với em. Ngày kia anh nhất định bay sang thăm em.”
Đến nước này rồi, anh vẫn không thể thẳng thắn nói ra sự thật.
Tôi không tiếp tục ép hỏi.
Chỉ lặng lẽ xóa bản đơn xin điều chuyển về nước, rồi viết lại một bản đơn mới gửi đi.
Sầm Việt, chúng ta sẽ không còn năm sau nữa.
2
Tôi liên lạc với bạn học cấp ba, hỏi thăm địa điểm tổ chức tiệc thôi nôi.
Trong điện thoại, bạn học còn vô cùng ngạc nhiên:
“Mạn Sênh, cậu với Sầm Việt sao lại chia tay rồi? Bọn tớ đều tưởng hai người sẽ kết hôn, ai ngờ cuối cùng anh ta lại với Tần Tương…”
Còn tôi chỉ có thể cười khổ.
Ngay cả bản thân tôi cũng không biết, tôi và anh rốt cuộc chia tay từ khi nào.
Càng không biết họ kết hôn từ lúc nào.
Một người là cô bạn thân từng thề sẽ đứng về phía tôi cả đời.
Một người là mối tình đầu tôi yêu suốt mười năm.
Thậm chí vài năm trước, khi tôi không còn tự tin vào tương lai vượt qua khoảng cách địa lý,
Sầm Việt còn thề thốt với tôi:
“Sênh Sênh, anh sẽ đợi em quay về. Cả đời này anh chỉ yêu mình em.”
Tôi từng tin tưởng tình cảm của anh như vậy.
Không thể tin được, anh bắt đầu thay đổi từ khi nào?
Những lời của bạn học ngày càng chói tai, đâm thẳng vào tim tôi.
“Cũng lạ thật, hồi đi học rõ ràng họ còn nhìn nhau chẳng vừa mắt, vậy mà bây giờ lại ân ái như thế…”
Nói rồi, cô ấy gửi cho tôi tài khoản mạng xã hội của Tần Tương.
Rõ ràng trước đây chúng tôi theo dõi lẫn nhau trên mọi nền tảng, nhưng tài khoản này, tôi chưa từng thấy qua.
Bài ghim trên đầu là một đoạn Live động: bàn tay lớn của người đàn ông siết chặt cổ tay trắng nõn của người phụ nữ, gân xanh nổi rõ.
Dòng chú thích viết:
【Được ngủ với người mình từng thích thuở thiếu niên, đời này không còn gì tiếc nuối nữa.】
Bài đăng có hơn một trăm nghìn lượt thích, phần bình luận tràn ngập lời chúc phúc.
Chỉ có tôi chú ý đến ngày đăng bài.
Hôm đó tôi và Sầm Việt cãi nhau rất to vì chuyện nhỏ nhặt.
Suốt cả ngày hôm đó, tôi gọi điện cho anh không ngừng.
Anh mất tích cả một ngày, điện thoại tắt máy.
Tần Tương chủ động nói với tôi:
“Sầm Việt đi bar uống rượu giải sầu rồi, cậu đừng lo.”
Hai ngày sau, Sầm Việt bay sang nước ngoài tìm tôi. Một người luôn kiêu ngạo như anh, vậy mà lại chủ động cúi đầu xin lỗi.
Anh đỏ mắt, điên cuồng hôn tôi, nói hàng trăm lần xin lỗi.
Đến bây giờ tôi mới hiểu.

