Điều hòa của Cục Dân chính bị hỏng.

Tháng bảy ở Nam Thành như một cái xửng hấp khổng lồ, không khí ẩm nóng quện với mùi thuốc khử trùng, từng đợt từng đợt tràn vào qua khe cửa sổ khép chưa kín. Chiếc đồng hồ treo tường chạy rất chậm, mỗi lần kim giây nhích một nấc, đều như đang lội qua một lớp si-rô đặc quánh trong không khí dính nhớp.

Cố Diễn ngồi trên ghế, hai chân dài tùy ý vắt chéo, ống tay trái xắn đến khuỷu, để lộ một đoạn cẳng tay với đường nét lạnh cứng. Mặt đồng hồ Patek Philippe trên cổ tay phản chiếu một vệt sáng nhỏ, giống hệt khí chất của anh — lạnh, đắt giá, xa cách đến mức khiến người khác không dám lại gần.

Anh đang xem điện thoại.

Trên màn hình là một email về thương vụ thâu tóm một hòn đảo nghỉ dưỡng nào đó ở Đông Nam Á. Ngón cái anh trượt đều, ánh mắt chăm chú, như đang xử lý một việc quan trọng hơn hoàn cảnh hiện tại gấp vạn lần.

Thực ra, trong mắt anh đúng là như vậy.

Ly hôn mà thôi. Chỉ là ký một chữ ký.

Người phụ nữ ngồi đối diện rất yên lặng, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối. Cô mặc một chiếc váy cotton xanh nhạt đã giặt bạc màu, ở cổ áo có một vết phai nhỏ không rõ — kiểu như bị thứ chất lỏng nào đó làm bỏng. Tóc buộc đơn giản sau đầu, để lộ một đoạn gáy mảnh và tái nhợt.

Ôn Tri Ý.

Người vợ trên danh nghĩa của anh. Ba năm hai tháng.

Cuộc hôn nhân của họ là một giao dịch. Ba năm trước, mẹ Ôn Tri Ý được chẩn đoán suy thận giai đoạn cuối, cần lọc máu dài hạn và phẫu thuật ghép thận. Chi phí là một con số trên trời. Còn ông nội của Cố Diễn trước khi qua đời để lại di chúc — trưởng tôn phải kết hôn trước tuổi ba mươi, nếu không sẽ không được thừa kế 34% cổ phần có quyền biểu quyết của tập đoàn.

Một người cần tiền, một người cần một tờ giấy đăng ký kết hôn.

Mỗi bên lấy thứ mình cần.

Hợp đồng viết rất rõ: thời hạn hôn nhân ba năm. Trong thời gian đó Ôn Tri Ý phải thực hiện nghĩa vụ cơ bản của người vợ (tức là xuất hiện với tư cách vợ chồng trong các dịp xã giao cần thiết), không được can thiệp vào đời sống riêng của Cố Diễn. Hết hạn ba năm, ra đi tay trắng. Đổi lại, Cố Diễn chịu toàn bộ chi phí y tế của mẹ cô.

“Một giao dịch rất công bằng.” Khi đó anh ngả lưng vào ghế làm việc, nhìn cô qua chiếc bàn giám đốc rộng ba mét, “Cô còn điều kiện gì không?”

Cô lắc đầu.

Anh vẫn nhớ đôi mắt của cô lúc ấy — rất đen, rất sáng, như hai viên đá obsidian vừa được nước rửa qua. Bên trong có căng thẳng, có biết ơn, và một thứ mà khi đó anh không hiểu.

Sau này anh mới biết, thứ mà anh không hiểu ấy gọi là “một chút mong chờ hèn mọn”.

Nhưng đó là chuyện về sau.

“Ông Cố Diễn, bà Ôn Tri Ý —”

Giọng nhân viên kéo sự chú ý của anh khỏi điện thoại được chừng năm phần trăm.

“Anh chị xác nhận tự nguyện ly hôn, đúng không?”

“Xác nhận.” Anh không ngẩng đầu.

Nhân viên nhìn sang Ôn Tri Ý.

Cô gật đầu.

“Mời hai bên ký vào đây.”

Cố Diễn đặt điện thoại xuống, cầm bút, ký tên mình một cách liền mạch dứt khoát. Nét bút sắc như một vết dao rạch trên giấy.

Sau đó anh đưa bút cho Ôn Tri Ý.

Cây bút chuyển từ ngón tay anh sang ngón tay cô, có một khoảnh khắc chạm rất ngắn ở giữa.

Đầu ngón tay anh chạm vào đầu ngón tay cô.

Tay cô lạnh.

Tháng bảy. Ba mươi bảy độ. Tay cô lạnh.

Anh không để ý.

Ôn Tri Ý nhận lấy bút.

Tay cô rất vững. Tư thế cầm bút ngay ngắn, từng nét từng nét viết cẩn thận — như một học sinh tiểu học đang hoàn thành bài tập cuối cùng.

Ký xong, cô đặt bút xuống.

Rồi cô làm một việc anh không ngờ tới.

Cô tháo chiếc nhẫn cưới ở ngón áp út tay trái.

Đó là một chiếc nhẫn bạch kim trơn rất bình thường, ba năm trước anh bảo trợ lý mua đại. “Không cần đắt, làm cho có.” Nguyên văn anh nói vậy. Trợ lý mua một chiếc giá ba nghìn tệ, anh thậm chí chưa từng nhìn thấy tận mắt.

Ôn Tri Ý đặt chiếc nhẫn lên mặt bàn, dùng đầu ngón tay khẽ đẩy, đẩy nó vào giữa bàn.

Âm thanh kim loại cọ vào gỗ rất nhẹ, nhẹ đến mức gần như không nghe thấy.

Nhưng trong căn phòng yên tĩnh, tiếng “tách” ngắn ngủi ấy — như có thứ gì đó vừa đứt.

“Đồ trả anh.” Cô nói.

Giọng rất phẳng. Không phải cố tỏ ra bình tĩnh, mà là kiểu — đã bình tĩnh từ rất lâu, không cần tốn chút sức nào để giữ.

Cố Diễn liếc nhìn chiếc nhẫn.

Mặt trong vòng nhẫn bị nhiệt độ cơ thể mài đến hơi bóng. Ba năm nhiệt độ, ba năm dầu và mồ hôi, để lại trên bề mặt kim loại một lớp patina vô hình.

“Được.” Anh nói, “Vậy thế nhé.”

Anh cầm điện thoại, đứng dậy, đi về phía cửa.

Đến cửa, anh dừng lại một chút.

Không phải quay đầu. Chỉ là khựng lại. Như chợt nhớ ra điều gì, rồi lại thấy không cần nói.

“Chi phí y tế sau này của mẹ cô, tôi sẽ bảo tài vụ tiếp tục chuyển khoản, cho đến—”

“Không cần nữa.”

Giọng cô vang lên từ phía sau.

“Mẹ em mất tháng trước rồi.”

Bước chân anh khựng lại ba phần mười giây.

Rồi tiếp tục đi.

Đẩy cửa kính của Cục Dân chính, ánh nắng tháng bảy ập xuống, trắng lóa, khiến anh nheo mắt một cái.

Trợ lý Tiểu Trần đã lái xe đến cửa, ân cần mở cửa ghế sau.

“Cố tổng, ba giờ chiều có cuộc họp với Hoa Nhuận—”

“Đi.”

Cửa xe đóng lại, cách biệt tiếng ve và luồng nhiệt bên ngoài. Trong xe điều hòa đầy đủ, trên bảng điều khiển đặt cốc cà phê đen anh uống dở.

Anh cầm lên uống một ngụm.

Nguội rồi.

Anh khẽ nhíu mày, đặt xuống.

Trước đây cốc cà phê này sẽ không nguội.

Trước đây mỗi sáng khi anh ra khỏi nhà, trong bình giữ nhiệt trên xe luôn có cà phê mới. Nhiệt độ vừa phải, không bỏng miệng. Đường cho nửa muỗng — nhiều hơn nửa muỗng so với lúc anh uống ở văn phòng, nhưng anh chưa bao giờ nói gì.

Anh chưa từng hỏi nửa muỗng đường đó là chủ ý của ai.

Cũng chưa từng hỏi ai mỗi sáng năm giờ rưỡi đã dậy xay hạt.

Khi xe chạy ngang qua cổng Cục Dân chính, qua lớp kính dán tối màu, anh thấy Ôn Tri Ý bước ra từ cánh cửa kính đó.

Cô đứng trên bậc thềm, ngẩng mặt, nhắm mắt.

Ánh nắng chiếu lên mặt cô. Cô rất gầy, đường nét gò má dưới ánh sáng trở nên hơi sắc. Gió thổi bay những sợi tóc con bên tai.

Cô đứng rất lâu.

Như một người bị nhốt ba năm, lần đầu tiên hít thở không khí bên ngoài.

Xe chạy xa dần.

Anh thu ánh mắt lại, mở lại email trên điện thoại.

Tiểu Trần nhìn anh qua gương chiếu hậu, muốn nói lại thôi.

“Có gì muốn nói?”

“Không, không có, Cố tổng.” Tiểu Trần nuốt lại câu “Cố tổng, Cố phu nhân… à không, cô Ôn, có phải gầy đi nhiều không”.

Ôn Tri Ý tồn tại trong cuộc sống của anh ba năm hai tháng.

Biến mất chỉ mất một buổi chiều.

Cô không quay về căn hộ họ từng ở để lấy bất cứ thứ gì.

Sau này anh mới biết — trước khi ký tên cô đã dọn sạch toàn bộ đồ đạc của mình. Nói chính xác, những “đồ đạc” ấy không đầy nổi một chiếc vali xách tay hai mươi inch.

Ba năm. Một chiếc vali.

Cô đã bắt đầu chuẩn bị rời đi từ khi nào?

Câu hỏi này, đến ngày thứ một trăm anh mới nghĩ đến.

Mà khi đó, đã không còn ai có thể trả lời anh nữa.

2: N

Ngày 1.

Cố Diễn ở lại văn phòng đến hai giờ sáng.

Không phải vì bận công việc. Mà là vì khoảnh khắc anh mở cửa căn hộ, phát hiện đèn ở tiền sảnh không sáng.

Ba năm qua, dù anh về nhà muộn đến đâu, đèn tiền sảnh vẫn luôn sáng. Anh chưa từng để ý chuyện này, giống như con người không để ý mình đang hít thở. Cho đến khoảnh khắc hơi thở ngừng lại.

Anh đứng trong hành lang tối ba giây.

Rồi đưa tay lần tìm công tắc, tự bật đèn lên.

Ánh sáng chiếu ra một không gian sạch sẽ đến mức quá đáng. Trên tủ giày không còn đôi giày vải cô đã đi suốt hai năm, trên giá treo áo không còn áo khoác của cô, trên bàn trà không còn chiếc hộp kim chỉ mà cô luôn quên cất đi.

Trong không khí có một mùi chất tẩy rửa nhàn nhạt.

Không phải mùi của nhà.m

Anh thay giày, đi vào phòng khách. Mọi thứ gọn gàng, không một hạt bụi — còn sạch hơn bất kỳ công ty dọn dẹp nào. Như một căn hộ mẫu vừa bàn giao.

Đồ trong tủ lạnh đã được dọn sạch. Những phần cơm đông lạnh cô chuẩn bị sẵn, dán nhãn ngày tháng đều biến mất. Thay vào đó là mấy chai nước khoáng trợ lý bỏ vào hai hôm trước và một hộp sữa đã quá hạn.

Anh đóng cửa tủ lạnh.

Vào phòng tắm.

Đứng dưới vòi sen, anh đưa tay lấy sữa tắm, chạm vào một chiếc kệ trống. Toàn bộ đồ tắm gội của cô đã mang đi. Ở vị trí đó chỉ còn một vòng vết nước nhạt — dấu tích do đáy chai đặt lâu ngày để lại.

Anh không nghĩ nhiều.

Tắm xong đi ra, mở tủ quần áo.

Bên trái trống một phần ba.

Quần áo của cô vốn không nhiều, quanh đi quẩn lại chỉ mấy chiếc váy cotton dài và áo khoác mỏng. Màu sắc đều rất nhạt — trắng, xanh nhạt, xám. Bên cạnh dãy vest may đo đen xám của anh, chúng giống vài bông cúc nhỏ, lặng lẽ và không nổi bật.

Giờ thì những bông cúc đã bị nhổ tận gốc. Trong tủ chỉ còn vest của anh, thẳng tắp, tối sẫm, như một hàng lính gác không biểu cảm.

Anh đóng tủ.

Lên giường.

Nằm bốn mươi phút, không ngủ được.

Anh trở mình, cánh tay vô thức vươn sang phía bên kia giường.

Bên đó lạnh.

Chính xác mà nói, ga giường bên đó còn mới tinh, vẫn có nếp gấp ép từ lúc xuất xưởng. Đã được thay rồi.

Cô đến cả ga giường cũng thay mới.

Như muốn xóa sạch mọi dấu vết mình từng tồn tại khỏi không gian này.

Cố Diễn thu tay lại.

Trở mình, quay lưng về phía khoảng trống đó.

Nhắm mắt.

Đêm ấy anh mơ một giấc mơ rất ngắn. Trong mơ có người đang xay cà phê trong bếp, tiếng máy xay ù ù xuyên qua hành lang, lẫn chút mùi sữa. Trong mơ anh muốn đi xem, nhưng hành lang càng đi càng dài, mãi không tới cuối.

Tỉnh dậy, bốn giờ rưỡi sáng.

Ngoài cửa sổ trời đã lờ mờ trắng.

Căn hộ yên tĩnh đến lạ. Không có tiếng máy xay, không có tiếng bước chân nhẹ trong bếp, không có người luôn dậy sớm hơn anh hai tiếng.

Anh nhìn trần nhà mười phút.

Rồi dậy, ra ngoài đi làm.

Không có cà phê.

Ngày 3.

Cái khuy thứ hai trên áo sơ mi của Cố Diễn rơi mất.