“Chuyện sau này cứ giao cho mẹ, mẹ sẽ xử lý ổn thỏa, sẽ không để bất kỳ ai nghi ngờ A Tuế, càng sẽ không… để A Tuế bị người ta mang đi nghiên cứu…”

Tiểu A Tuế được mẹ ôm vào lòng, đầu bé đang nghiêng một cách thoải mái, nghe mẹ đảm bảo với mình.

Rồi nghe một lúc, Tiểu A Tuế không nhịn được chớp chớp mắt.

Nhóc nghiêng đầu nhìn mẹ nhà mình, gương mặt nhỏ nhắn mềm mại đáng yêu đầy vẻ mờ mịt—

Mẹ ơi, có phải hiểu lầm gì rồi không vậy???

Chương 18 Mưu tính của Vạn Vân Đào và Lục Tuyết Đồng

Thoát khỏi vòng tay mẹ, Tiểu A Tuế chỉ vào mình, nghiêm túc sửa lại:

“Mẹ ơi, A Tuế siêu lợi hại.”

Nam Chi Chi nhìn bé đầy yêu chiều và khẳng định: “Ừ ừ, Tuế Tuế nhà mình siêu năng lực đặc biệt lợi hại.”

Trên mặt Tiểu A Tuế thoáng hiện vẻ rối rắm, nhưng rất nhanh, nhóc đã nghĩ ra gì đó.

Nhóc lấy con quỷ dữ ỉu xìu được bọc trong giấy vàng ra khỏi ba lô nhỏ, bàn tay mũm mĩm bấm một pháp quyết, tay còn lại tát một cái ném cục tròn trong tay xuống đất.

“Hiện!”

Nam Chi Chi chỉ cảm thấy trước mắt nhoáng lên, theo thứ đồ trông như cục giấy rơi xuống đất, trước mắt dường như có một bóng dáng dần dần hiện ra.

Cho đến khi nhìn rõ bóng người nhỏ bé trước mặt giống người mà lại không giống người, Nam Chi Chi ngây người.

Cả người cô cứng đờ ngồi tại chỗ, còn Tiểu A Tuế thì hoàn toàn không hay biết, vẫn đang cố gắng biểu diễn cho mẹ xem:

“Mẹ nhìn này, A Tuế vừa bắt được đó!”

Nam Chi Chi:……

Bắt, bắt quỷ?

Vậy thì Tuế Tuế nhà cô, không phải siêu năng lực, mà là… biết bắt quỷ???

Cái này… Tuế Tuế mới chưa đầy năm tuổi mà!

Rốt cuộc trước đây là người nào đã nhận nuôi Tuế Tuế nhà cô?!

Trong lòng sóng to gió lớn, nhưng đối diện với ánh mắt mong chờ xen lẫn khoe khoang của Tuế Tuế trước mặt, Nam Chi Chi vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười.

Một lúc lâu sau, cô cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại, cố hết sức không để mình trông quá kinh ngạc, rồi lên tiếng khen bé:

“Tuế Tuế nhà mình thế mà biết bắt quỷ, giỏi lắm!”

Là một người mẹ đạt tiêu chuẩn, nhất định phải ung dung chấp nhận sự phát triển đa dạng của con.

Chỉ là bắt quỷ thôi mà.

Việc nhỏ, cô có thể!

……

Cùng lúc đó, Sáng Cổ Hoa Thành, nhà họ Vạn.

“Nam Chi Chi lại là con gái nhà họ Nam… Sao cô ta có thể là con gái nhà họ Nam được? Cô ta kết hôn với tôi bao nhiêu năm như vậy, vậy mà một lần cũng chưa từng nói với tôi…”

Vạn Vân Đào lải nhải nói, ánh sáng trong đáy mắt lúc sáng lúc tối.

Nghĩ đến việc lẽ ra mình có thể mượn thế lực nhà họ Nam để một bước lên mây, vậy mà mấy năm nay lại vì sự che giấu của Nam Chi Chi nên chỉ có thể tự mình lăn lộn bò dậy từng bước.

Trong lòng anh ta vừa oán trách đối phương, vừa không nhịn được mà hối hận.

Chuyện hôm nay quá đột ngột, anh ta nhất định phải vãn hồi người này, tuyệt đối không thể cứ để Nam Chi Chi rời khỏi bên mình như vậy!

Lục Tuyết Đồng đứng bên cạnh nhìn nét mặt anh ta thay đổi, sao lại không hiểu trong lòng người đàn ông đang nghĩ gì.

Chẳng phải chỉ là người vợ ban đầu anh ta coi thường bỗng có một gia thế cao đến mức không với tới được, nên lại muốn làm hòa từ đầu thôi sao.

Đàn ông lúc nào cũng vậy, lúc có thì không biết quý trọng, người đi rồi lại cảm thấy người ta nên mãi mãi nâng niu mình, vây quanh mình mà xoay chuyển.

Cô ta cũng chẳng thấy tức giận.

Dù sao ngay từ đầu, mục tiêu của cô ta cũng không phải trở thành vợ anh ta.

Cô ta không ngu ngốc như Nam Chi Chi.

So với chuyện kết hôn sinh con, cô ta từ trước đến nay chỉ coi trọng sự nghiệp của mình.

Mà Vạn Vân Đào là người cô ta có thể tiếp xúc được, lại một lòng một dạ với cô ta, còn có thể tô điểm cho sự nghiệp của cô ta.