Khi cô ta ngoài ý muốn mang thai Kiều Kiều, mà cơ thể lại không cho phép cô ta phá đứa bé này, cô ta đã tính sẵn sẽ để đứa bé này thay thế đứa con của Nam Chi Chi, đường đường chính chính hưởng thụ mọi thứ vốn nên thuộc về nó.
Không cần ở nhà hầu hạ đàn ông, còn có thể thoải mái tiêu tiền của đàn ông, như vậy chẳng phải tự do hơn việc ở nhà ngóng trông tình yêu của đàn ông sao?
Thấy Vạn Vân Đào vẫn chìm đắm trong cảm xúc của mình, Lục Tuyết Đồng không hề tỏ ra bất mãn, ngược lại còn rất dịu dàng tựa vào vai anh ta.
“Vân Đào, xin lỗi anh, đều là vì em nên mới khiến anh và chị Chi Chi sinh ra hiềm khích. Nếu anh quyết định làm hòa với chị ấy, anh đừng có băn khoăn gì cả, em có thể dẫn theo Kiều Kiều rời đi.”
Giọng nói dịu dàng rơi vào tai, rốt cuộc tâm trạng rối loạn của Vạn Vân Đào cũng hơi được kéo về.
Anh ta nhớ đến chuyện hôm nay mình đã đổi ý ly hôn ngay trước mặt Tuyết Đồng, trong lòng nhất thời có chút chột dạ, vội ôm lấy vai cô ta.
“Tuyết Đồng, em đừng hiểu lầm, anh không phải…”
“Em biết.”
Lục Tuyết Đồng ngắt lời anh ta, trong giọng nói mang theo sự thông cảm mười phần.
“Em không có ý trách anh. Có thể vãn hồi chị Chi Chi, lại nhận được sự trợ giúp của nhà họ Nam, với anh mới là tốt nhất. Chỉ khi anh tốt lên thì em và Kiều Kiều mới tốt lên được, đúng không?”
Nghe cô ta nói dịu dàng chu đáo như vậy, Vạn Vân Đào chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng dễ chịu.
Tuyết Đồng của anh ta, lúc nào cũng thấu tình đạt lý như thế.
Nếu Chi Chi có thể nghĩ cho anh ta như Tuyết Đồng, anh ta cũng không đến mức rơi vào tình cảnh lúng túng như thế này.
Rốt cuộc cũng chỉ là con gái nhà giàu được nuông chiều từ bé, chung quy vẫn không hào phóng và chu đáo bằng Tuyết Đồng.
“Em yên tâm, cho dù anh ở bên cô ấy, anh cũng sẽ không bỏ rơi em và Kiều Kiều!”
Vạn Vân Đào nói,
“Anh đã nghĩ kỹ rồi, bây giờ Chi Chi vẫn còn giận dỗi anh, chỉ dựa vào mình anh muốn vãn hồi cô ấy thì quá khó, nên anh muốn… trước tiên đưa Kiều Kiều đến bên cô ấy.”
Vạn Vân Đào hiểu Nam Chi Chi, bản chất cô là một người rất mềm lòng.
Ngay từ đầu chỉ vì trên đường vô tình nhặt được Vạn Thước bị bỏ rơi, cô đã có thể luôn quan tâm đến cậu, thỉnh thoảng đến cô nhi viện thăm nom, gửi đồ ăn, quần áo, quyên tiền nuôi dưỡng.
Sau này điều kiện khá hơn, cô còn nhận nuôi cậu về nhà.
Đối với một đứa trẻ xa lạ mà còn như vậy, huống chi Kiều Kiều là đứa trẻ được cô coi như con ruột mà cưng chiều, bảo vệ suốt hơn bốn năm.
Có lẽ cô sẽ vì sự phản bội của anh ta mà trở nên nhẫn tâm với anh ta, nhưng tuyệt đối không thể nào làm ngơ trước Kiều Kiều.
Vạn Vân Đào thấy để Kiều Kiều làm chất xúc tác giữa anh ta và Nam Chi Chi là lựa chọn tốt nhất, nhưng không hề biết rằng, ở một bên, Lục Tuyết Đồng trong góc độ anh ta không nhìn thấy đã âm thầm trợn trắng mắt.
Vạn Vân Đào tuy thông minh, nhưng rốt cuộc vẫn không hiểu phụ nữ.
“So với Kiều Kiều, em thấy Tiểu Thước có lẽ sẽ phù hợp hơn một chút.”
Lục Tuyết Đồng dịu giọng phân tích,
“Cho dù chị Chi Chi có tình cảm với Kiều Kiều, nhưng chị ấy đã biết Kiều Kiều là con của chúng ta rồi, bất kể thế nào, chị ấy cũng không thể đối xử với Kiều Kiều như trước đây nữa.
Huống chi… bây giờ chị ấy vẫn chưa biết chuyện năm đó anh đã làm…”
Nói đến đây, Lục Tuyết Đồng muốn nói rồi lại thôi, nhưng Vạn Vân Đào lại lập tức nghe ra cô đang nói đến chuyện nào, sắc mặt nhất thời trầm xuống.
Lục Tuyết Đồng thấy vậy, lại cố ý thở dài,
“Chị ấy đã nhận định em là kẻ thứ ba xen vào giữa hai người, sao có thể còn chấp nhận Kiều Kiều được, ngược lại Tiểu Thước thì khác, thằng bé không có quá nhiều liên quan với anh và em, những năm qua chị ấy lại coi đứa bé ấy như con ruột mà chăm sóc, chắc chắn sẽ đau lòng cho nó hơn.”

