Chu Kỳ bất mãn nhất, giọng the thé:
“Buôn bán và tham gia tà giáo gì chứ?! Hiệp hội Huyền môn mới không phải tà giáo! Thằng nhóc quỷ này…”
Tuy nhiên cô ta chưa nói dứt lời, đã bị Tư Bắc An lạnh lùng cắt ngang:
“Muốn giải thích, các người tự đi mà nói với cảnh sát cho rõ ràng đi.”
Nói xong, cũng chẳng thèm quan tâm đối phương có phản ứng thế nào, trực tiếp ra hiệu cho tài xế bên cạnh:
“Chú Trần, báo cảnh sát.”
Chương 269: Tử khí
Trước đây Tư Bắc An luôn rất kín tiếng. Ngoại trừ ở bên tiểu A Tuế thì hầu như rất hiếm khi mở miệng. Đến mức mọi người thường xuyên bỏ qua việc cậu thực chất vẫn là tiểu thiếu gia nhà họ Tư, trưởng tôn đường đường chính chính của chi trưởng.
Tài xế được gọi là chú Trần nghe lời cậu lập tức gọi điện thoại báo cảnh sát.
“Xin chào, 110 phải không? Tôi muốn báo cảnh sát…”
Hạ Nhất Chu không ngờ, mới vài ba câu mà đứa trẻ trước mặt thế mà lại muốn tống mình vào đồn cảnh sát.
Thậm chí còn báo cảnh sát thật rồi.
Dù anh ta tự tin bản thân cho dù bị đưa vào đồn cũng sẽ không sao, nhưng anh ta đại diện cho Hiệp hội Huyền môn, nếu bị cảnh sát bắt đi thật thì mất hết thể diện của Hiệp hội Huyền môn!
“Là hiểu lầm, thực sự là hiểu lầm!”
Hạ Nhất Chu có chút gấp gáp, không màng đến những thứ khác, quay đầu trực tiếp quát Chu Kỳ: “Mau xin lỗi!”
Chu Kỳ nếu có thể nghe lời anh ta thì đã không xảy ra xung đột hôm nay rồi, nghe vậy lập tức phản bác: “Dựa vào đâu?!”
Động tĩnh bên này đã thu hút sự chú ý của người qua đường xung quanh. Đặc biệt là trên mặt Chu Kỳ còn in một vết tát to đùng đen thui, nhìn kiểu gì cũng thấy buồn cười.
Có người lấy điện thoại ra quay phim, cũng có người nhận ra tiểu A Tuế.
“Đứa bé này, nhìn giống bé Tri Tuế nhỉ?”
“Chính là cô bé! Bé Tri Tuế! Nghe nói tổ chương trình đang ở bệnh viện đối diện, bé Tri Tuế chắc chắn là đến thăm các bạn nhỏ!”
“Bé Tri Tuế! Đây là sao thế?”
Có người qua đường vừa chụp ảnh vừa hỏi, họ không nhìn thấy Quỷ Tướng sau lưng tiểu A Tuế, chỉ tưởng là hiện trường tai nạn gì đó.
Tài xế cùng tiểu A Tuế ở lại giữ xe cuối cùng cũng thông minh được một lần, nghe người qua đường hỏi thăm, lập tức tỏ vẻ:
“Mọi người ơi, hai người này là bọn buôn người, giữa ban ngày ban mặt muốn dụ dỗ tiểu tiểu thư nhà chúng tôi! Chúng tôi báo cảnh sát rồi!”
Người dân trong nước vốn luôn căm ghét bọn buôn người, nghe câu này, ánh mắt nhìn Hạ Nhất Chu và Chu Kỳ lập tức mang theo sự đề phòng. Đám đông vốn lưa thưa theo bản năng vây kín lấy khu vực này, ra chiều đề phòng hai người chạy trốn.
Hạ Nhất Chu chỉ cảm thấy tối tăm mặt mũi. Sao anh ta lại quên mất, con bé này ngoài thân phận là người trong Huyền môn, còn là một ngôi sao nhí khá nổi tiếng trên mạng chứ. Quả này anh ta thực sự sốt ruột rồi.
Chu Kỳ cũng cuống, nhưng cô ta là vì những người đang chụp ảnh quay phim kia. Nếu chuyện này bị tung lên mạng, thì danh tiếng của cô ta và Hiệp hội Huyền môn đều đi tong!
Hơn nữa cô ta luôn cảm thấy ánh mắt của những người qua đường này nhìn mình có chút kỳ lạ, cứ như trên mặt cô ta có thứ gì đó, loáng thoáng còn nghe thấy dấu tay gì đó?
Chưa đợi cô ta nghĩ thông suốt, lại nghe trong đám đông có người nói với tiểu A Tuế:
“Bé Tri Tuế đừng sợ, chúng tôi đều chặn ở đây, cảnh sát chưa đến bọn họ đừng hòng chạy thoát!”
Tiểu A Tuế nghe lời người đi đường nói, tuy cô bé chưa từng sợ hãi, nhưng vẫn quay đầu nhìn về phía người nói chuyện, giọng trẻ con vừa mềm vừa ngọt, mở miệng với người đó:
“Cảm ơn chị, A Tuế không sợ.”
Chị gái lên tiếng nghe cô bé nói chuyện với mình, lúc này không kìm được sự kích động: “A a a, Tuế Tuế chị là mợ năm của em đây!!”
Hóa ra là một fan hâm mộ.

