Tiểu A Tuế vừa nghĩ như vậy, liền thấy trên mặt chị gái vừa nói chuyện đột nhiên dâng lên một luồng tử khí (khí chết chóc).

Nụ cười ngọt ngào vốn có của tiểu A Tuế vụt tắt, toàn bộ khuôn mặt nhỏ nhắn trong chốc lát trở nên vô cùng căng thẳng. Ánh mắt cô bé từ chị gái đó lướt qua những người qua đường đang vây xem xung quanh.

Ngoại trừ chị gái kia, trên mặt một vài người qua đường xung quanh cũng mang theo tử khí. Những người còn lại dù không có tử khí trên mặt cũng bị bao phủ bởi một tầng sương mù, đó là điềm gở báo trước xui xẻo chí ít cũng là mức độ trọng thương.

Mà trước đó, trên mặt những người này vẫn không có chút tử khí nào. Sự thay đổi về vận mệnh của mọi người chỉ diễn ra trong nháy mắt vừa rồi.

Điều này có nghĩa là, tại nơi này, những người đứng ở đây, sắp sửa gặp phải một tai nạn nghiêm trọng.

Không phải thiên tai, mà là nhân họa.

Tai nạn xe cộ?

Bốn chữ này lóe lên trong đầu tiểu A Tuế, tiểu A Tuế lập tức đưa ra phán đoán.

Tư Bắc An là người đầu tiên nhận ra sự thay đổi sắc mặt của tiểu A Tuế, quay đầu nhỏ giọng hỏi cô bé: “Tuế Tuế sao vậy?”

Tiểu A Tuế lại không trả lời cậu, ngược lại hướng về phía đám đông đang vây xem đột nhiên lớn tiếng: “Mọi người mau tránh ra, chỗ này sắp xảy ra tai nạn xe cộ rồi!”

Đám đông đang vây xem nghe câu này đều ngẩn ra, rõ ràng chưa phản ứng lại, không biết tiểu A Tuế nói thế là có ý gì. Gọi là sắp xảy ra tai nạn xe cộ là sao? Rõ ràng chẳng có chuyện gì, làm sao cô bé biết được?

“Mày đang nói bậy bạ gì đấy?!”

Chu Kỳ vốn đang tức giận, nghe tiểu A Tuế nói lời “câu view” như vậy, lập tức sầm mặt lớn tiếng quát tháo. Đừng tưởng Hiệp hội Huyền môn để mắt đến mày thì mày đã giỏi giang lắm, một con ranh vắt mũi chưa sạch thì có bao nhiêu bản lĩnh thật sự?

Nói cho cùng Chu Kỳ chưa từng thực sự chứng kiến bản lĩnh của tiểu A Tuế, nhưng Hạ Nhất Chu thì đã từng. Chưa nói đến những thứ khác, chỉ riêng thuật dịch chuyển tức thời và khả năng sai khiến Quỷ Tướng, đó đã không phải là việc mà một đứa trẻ bình thường có thể làm được.

“Cô im đi!”

Hạ Nhất Chu lên tiếng quát Chu Kỳ, đồng thời quay đầu liếc nhanh những người qua đường xung quanh. Nhưng anh ta dẫu sao cũng là dân làm việc văn phòng, thành tựu về huyền thuật vẫn còn nông cạn, chỉ có thể chộp lấy cô gái vừa nói chuyện để phân tích tướng mạo một cách nhanh chóng, đồng thời đôi tay nhanh chóng bấm đốt ngón tay tính toán.

Nhưng chưa đợi anh ta tính ra kết quả, mọi người có mặt cùng lúc nghe thấy một tiếng động cơ ô tô gầm rú truyền đến từ không xa.

Âm thanh đó phần lớn mọi người đều từng nghe qua, là tiếng động cơ của bọn công tử bột đua xe ban đêm gầm rít xé toạc con phố tĩnh lặng.

Mà lúc này, tiếng gầm rú của mã lực đó, đang lao nhanh về phía họ…

Năm phút trước, ở góc bệnh viện.

Sài Tân Hạ ngồi trong chiếc xe thể thao, chiếc áo khoác hàng hiệu trên người nhăn nhúm, như thể đã hai ngày chưa giặt. Vị nhị thiếu gia nhà họ Sài vốn luôn chải chuốt điệu đà, lúc này râu ria lởm chởm, đôi mắt hằn đầy tia máu, nhìn về phía chiếc xe đỗ ở đầu phố bên kia có tiểu A Tuế đang đứng bên ngoài, đôi mắt chất chứa đầy thù hận.

Chính là con ranh con này, trong bữa tiệc đính hôn của hắn và Từ Thi Nặc đã trực tiếp chỉ ra hắn không phải là nhị thiếu gia thực sự của nhà họ Sài. Mặc dù sau đó nhà họ Sài không đưa ra bất kỳ phản hồi nào, nhưng cùng với bản lĩnh của tiểu A Tuế được chứng thực, không ít người trong giới đã nảy sinh nghi ngờ về thân phận của hắn.

Những cậu ấm cô chiêu từng chơi bời giao du trước kia bóng gió móc mỉa nghi ngờ hắn là thiếu gia rởm.

Nhà họ Sài càng hạn chế chi tiêu của hắn, không chỉ khóa thẻ, còn cấm hắn ra ngoài chơi bời trác táng. Vốn dĩ những chuyện này cũng thôi đi. Cùng lắm cũng chỉ là hơi tủi thân một chút.