“Cục Đặc sự làm việc, người không phận sự xin tránh đi.”

Lần trước chính câu nói này đã chọc Sài lão gia tử tức suýt ngất tại chỗ, lần này ông lão đã có chuẩn bị tâm lý, tuy vẫn uất nghẹn nhưng cuối cùng không ngất xỉu nữa.

“Cậu định bắt cháu nội thứ hai của tôi! Khụ khụ khụ! Các người không có chứng cứ, đừng hòng bắt thêm bất kỳ người nào khỏi nhà họ Sài tôi nữa!”

Sài lão gia tử khí thế bừng bừng nói, có lẽ vì quá kích động nên ho sặc sụa.

Bé A Tuế nhìn đường sinh mệnh của ông lão, so với lần gặp trước, đường sinh mệnh của ông ta lại mờ nhạt đi mấy phần. Đây là đại nạn sắp đến rồi.

Nhưng việc này chẳng liên quan gì đến A Tuế, bé cũng chẳng thèm nhắc ông ta làm gì. Sư phụ bảo nhắc người khác sắp chết nghe như trù ẻo người ta, bình thường không có việc gì thì đừng có nói.

A Tuế không nói chuyện này, nhưng ông ta quát nạt cậu hai của bé, cô bé vẫn phải nói lại mấy câu.

“Bọn này có chứng cứ nha!”

A Tuế đứng ra, nhóc con nhỏ xíu mặc áo gi lê Cục Đặc sự, trông như một nhân viên làm việc tí hon.

Sài lão gia tử trừng trừng đôi mắt vẩn đục nhìn bé chằm chằm. Nếu không phải con nhóc này nhúng tay vào chuyện của Lão tổ tông, phá vỡ phong thủy trận nhà bọn họ, thì nhà họ Sài đâu có suy tàn nhanh đến thế! Hủy hoại vận thế của nhà họ Sài, dẫu là một đứa trẻ cũng đáng chết.

A Tuế đối diện với ánh mắt oán độc của ông ta, lại làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, tự mình tiếp tục nói:

“Bởi vì cháu nội thứ hai thật sự của ông đang ở chỗ A Tuế nè.”

Nói đoạn bé giơ cánh tay nhỏ về phía sau vẫy vẫy, “Tiểu Thương Thương, ra đây.”

Lời nói non nớt vừa dứt, mọi người liền thấy giữa phòng khách bỗng tụ lại một luồng quỷ khí đen ngòm. Theo quỷ khí dần dần ngưng tụ rõ ràng, hình dáng Sài Thương bỗng chốc hiện ra trước mắt mọi người. Là một Quỷ tướng, chỉ cần anh muốn, cho dù không cần bùa hiện hình cũng có thể cho mọi người nhìn thấy sự tồn tại của mình.

Khi nhìn thấy một hồn thể giống hệt Sài Tân Già xuất hiện, tất cả những người có mặt, bao gồm cả Sài lão gia tử đều chấn động đồng tử.

Sài lão gia tử gắt gao nhìn chằm chằm con “quỷ” trước mặt, nhưng trên mặt không lộ ra nửa phần vui sướng, ngược lại hừ lạnh một tiếng:

“Dù có giống hệt nhau, cũng không có nghĩa đây là cháu nội thứ hai của tôi. Cháu nội thứ hai của tôi, Sài Tân Già vẫn đang sống sờ sờ ra đó.”

Ông ta nhìn Sài Tân Già ngồi im như núi trên ghế sofa ở đầu kia, cho dù trong lòng có nghi ngờ, cũng kiên quyết không nhận.

Bé A Tuế nghe vậy nhíu nhíu mày, dứt khoát tiến lên một bước:

“Tiểu Thương Thương mới chính là cháu nội thứ hai của ông!”

Bé dùng giọng điệu chắc nịch, chỉ tay về phía Sài Tân Già đang ngồi trên ghế: “Tên tà sư Thích Na Già mà các người từng nuôi, hắn đã mang Tiểu Thương Thương đi khi anh ấy vẫn còn ẵm ngửa trong tã lót, lấy hồn phách của anh ấy luyện thành một con Quỷ tướng, nhưng lại cất giữ thân xác của anh ấy ở chỗ khác, đó chính là cơ thể mà hắn đang dùng bây giờ!”

Những chuyện này, có một số là do sau này Sài Thương nói cho cô bé biết. Có một số là do chính A Tuế tự suy luận ra. Đặc biệt là việc luyện hóa Quỷ tướng.

Một Quỷ vương bình thường cần tu luyện ngàn năm, Quỷ tướng thì cần mấy trăm năm. Thích Na Già chỉ dùng ba mươi năm đã luyện hóa một hồn phách bình thường thành một con Quỷ tướng thực lực mạnh mẽ, quá trình này khác nào đem một hồn phách đập nát lặp đi lặp lại rồi ghép lại, rồi lại đập nát rồi lại ghép lại. Chỉ tưởng tượng thôi đã biết quá trình đó đau khổ đến mức nào.

Thế nhưng những quá trình này, Tiểu Thương Thương chưa từng kể với A Tuế nửa lời. Thích Na Già luyện hồn phách của anh, lại muốn chiếm luôn thân xác của anh. Đây mới là điều khiến A Tuế giận dữ nhất.