Còn Tiểu Kinh Kinh và Tiểu Cửu Cửu bên cạnh, ngay lúc La Phong Ly xuất hiện đã tự động thu nhỏ mình lại, cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của bản thân xuống mức thấp nhất. Không phải không muốn bỏ trốn, mà cũng giống lão quỷ Kỳ Sơn, không thể động đậy nổi.

La Phong Ly lại chẳng thèm liếc nhìn hai con quỷ này. Đối với thú cưng mà A Tuế nuôi, họ xưa nay không bận tâm. Nhưng con quỷ trước mắt này, vừa không có khế ước của A Tuế, quỷ khí quanh thân lại đục ngầu, La Phong Ly nhìn không chướng mắt.

“Tiểu quỷ, ồn ào.”

Vừa nói, tay vừa ấn xuống.

Kỳ Sơn quỷ vương vốn đang bám trên đầu tường bỗng cả cơ thể như bị một áp lực khí ngàn cân đè mạnh xuống, nửa người suýt chút nữa bị cắm ngập vào lòng đất, ngay cả khuôn mặt quỷ cũng bị méo mó. Hắn vùng vẫy dữ dội, nhưng hoàn toàn không thể thoát khỏi cái nhấn tay nhẹ nhàng của đối phương. Đến nước này, đâu còn tăm hơi gì của vẻ hống hách lúc nãy.

Khi Tiểu A Tuế đuổi tới nơi, đã thấy tứ sư phụ đang đứng trên tường. Còn Kỳ Sơn quỷ vương vừa gọi hồn ầm ĩ bên ngoài lại biến đâu mất.

“Kỳ lạ, A Tuế rõ ràng cảm nhận được quỷ khí của nó mà.”

Vừa nói, một cơn cuồng phong cuốn bé bay lên bên cạnh tứ sư phụ, nhảy tót lên đầu tường, lúc này mới nhìn thấy Kỳ Sơn quỷ vương đang bị cắm nửa người xuống đất ở bên kia tường.

Tiểu A Tuế không khỏi tròn xoe mắt: “Tiểu Rìu, đúng là ngươi rồi! Nhưng ngươi tự cắm mình xuống đất làm gì vậy?”

Kỳ Sơn – Tiểu Rìu – Quỷ vương: …

Ngươi nhìn ta giống tình nguyện bị cắm xuống đây sao?

Cũng không biết vì sao, Kỳ Sơn quỷ vương hô mưa gọi gió ở Kỳ Sơn, lúc này nhìn thấy cô nhóc lại có phần tủi thân. Chỉ thấy hắn rụt rè liếc cô bé một cái, rồi lại len lén liếc người đàn ông bên cạnh cô bé.

Ngay sau đó lên tiếng, đầy vẻ ấm ức: “Đúng, ta không bị nhét xuống đất đâu, ta tự nguyện bị trồng ở đây đấy.”

Đáng tiếc A Tuế còn nhỏ, nghe không hiểu kiểu nói trà xanh của giới quỷ.

“Vậy ngươi cứ ở đây trồng trọt cho ngoan nhé, nhưng đừng có làm ồn nha, các sư phụ của A Tuế sẽ không vui đâu.”

Nói xong lại định quay lưng theo La Phong Ly vào nhà.

Kỳ Sơn quỷ vương thấy thế lập tức cuống cuồng: “Đợi một…! chút…” Chữ cuối cùng, dưới cái liếc mắt lạnh lẽo của người đàn ông bỗng yếu xìu đi.

Kỳ Sơn quỷ vương đỏ bừng khuôn mặt quỷ, nhìn con nhóc trên đầu tường, không nhịn được lên tiếng: “Trước đó đã bàn xong để ta làm quỷ sứ cho ngươi, bổn vương đã tới rồi, bao giờ thì ngươi cùng bổn vương… cùng ta lập khế ước?”

Tiểu A Tuế nhìn Kỳ Sơn quỷ vương đang ló nửa người ra ngoài, nghiêng đầu, suy nghĩ một lúc, đôi mày nhỏ chau lại: “Đã bàn xong đâu. A Tuế đâu có đồng ý.”

Mặc dù cô bé còn nhỏ, nhưng trí nhớ tốt lắm nha. Rõ ràng bé chưa hề bàn xong với hắn mà.

Tiểu Rìu này, dám lừa A Tuế!

Kỳ Sơn quỷ vương không ngờ con bé không dễ bị mắc lừa, muốn dọa nạt, nhưng lại e dè người đàn ông đứng bên cạnh bé, đành phải hạ giọng: “Đường đường là quỷ vương như ta làm quỷ sứ cho ngươi là ngươi lời to rồi, hơn nữa ngươi cũng thu nhận hai đứa nó làm quỷ sứ, sao lại không thể thu nhận thêm ta? Ngươi không nhận ta, lúc trước cứu ta làm gì?”

Tiểu A Tuế nghe vậy chỉ chống nạnh nhìn hắn: “A Tuế cứu ngươi thì phải thu nhận ngươi sao?! Ngươi đừng hòng ăn vạ A Tuế, A Tuế có hai con tiểu quỷ vương rồi, nhiều lắm rồi!”

Bé nói xong định bỏ đi, Kỳ Sơn quỷ vương thấy bé thực sự không muốn nhận mình liền vội vàng cuống lên. Nhớ ra con ranh này mềm nắn rắn buông, hắn chợt nảy ra một kế: “Ngươi nhận ta, ta sẽ giúp ngươi tóm luôn cả Phong Sơn quỷ vương tới đây, ngươi thu thập cả nó luôn, tới lúc đó có đủ tứ đại kim cang, đi ra ngoài, oách biết bao nhiêu!”

Một câu “Tứ đại kim cang”, khiến trái tim Tiểu A Tuế lập tức xiêu lòng kịch liệt!

Chương 396: Một chút hậu truyện