Vừa đến trước mặt Trương lão, liền thấy ở phía bên kia ngã rẽ, một cuộn tơ máu đỏ lòm đang quấn về phía tay Trương lão.
Trương lão tuy đã kịp thời chống đỡ, nhưng số lượng tơ máu quá nhiều, chớp mắt cánh tay và bắp chân đã bị tơ máu quấn chặt.
Đã từng thấy tơ máu hút máu người ra sao, bé A Tuế không hề do dự, lập tức hét lớn,
“Hây a!”
Cùng với tiếng hét, thanh kiếm gỗ đào nhỏ trong tay đã vung cao.
Xoẹt!
Tơ máu bị kiếm gỗ đào của bé A Tuế chém đứt tức thì, Quỷ vương núi Kỳ bám sát theo sau, đẩy Quỷ vương núi Kinh và Sài Thương ra, vung búa chém tới, những tơ máu khác cũng lập tức bị chém đứt.
Tơ máu bị đứt, dường như cảm nhận được nguy hiểm, phần còn lại nhanh chóng rụt về hướng lúc nãy lao tới.
Trương lão nhìn những sợi tơ máu đã bị chém đứt nhưng vẫn còn đang ngọ nguậy, vội vàng một tay bắt quyết, “Thiêu!”
Ngọn lửa bùng lên, những sợi tơ máu trên mặt đất lập tức hóa thành tro bụi đen sì rồi bị gió thổi bay.
Nhìn lại bé A Tuế và đám quỷ sứ bên cạnh cô bé, nơi đáy mắt hơi vẩn đục xẹt qua vài tia phức tạp, nhưng vẫn lên tiếng,
“Đa tạ tiểu hữu.”
Bé A Tuế vác thanh kiếm gỗ đào nhỏ thản nhiên đáp, “Lão hữu khách sáo rồi.”
Lão hữu Trương mang vẻ mặt đầy phức tạp.
Cũng chính lúc này, Khúc Kỳ Lân và Tạ Bách Bách mới hớt hải chạy tới, hỏi: “Trương lão, có chuyện gì vậy? Những người khác đâu?”
Nhóm huyền sư Trương lão mang theo lúc trước ít nhất cũng có bảy, tám người, sao bây giờ chỉ còn lại hai người?
Nghe hỏi vậy, trên mặt Trương lão xẹt qua nét ảo não và đau khổ,
“Là do chúng tôi chuẩn bị không kỹ…”
Vị huyền sư trung niên bên cạnh vội nói: “Trương lão, chuyện này sao trách chúng ta được? Nếu chỉ đơn thuần đối phó với mấy con huyết thi đó thì số người chúng ta mang theo hoàn toàn đủ sức, ai mà ngờ trong ngôi mộ này lại có…”
Chưa đợi ông ta nói hết câu, đã nghe từ sâu trong mộ truyền ra một tiếng gầm gừ không giống tiếng người.
Huyền sư trung niên bị tiếng gầm gừ này làm cho ngắt lời, thân thể khẽ run lên, nhìn về phía đường hầm nơi phát ra âm thanh, khuôn mặt tràn đầy vẻ kinh hoàng.
Nhóm bé A Tuế tự nhiên cũng nghe thấy tiếng động này, còn đang định hỏi đó là tiếng gì, đã nghe Trương lão cất lời, giọng điệu nặng nề,
“Là Phi cương.”
Một trong những tồn tại hung ác nhất trong các loài cương thi, chỉ xếp sau Du thi, tuy chưa đạt đến cảnh giới Bất Hóa Cốt, nhưng chỉ cách Hạn Bạt một bước chân.
Sự tồn tại của Phi cương, khó đối phó hơn huyết thi nhiều.
Khúc Kỳ Lân sau khi biết về huyết thi đã gấp rút bổ sung thêm một lượng lớn kiến thức, đương nhiên biết Phi cương là gì, sắc mặt lập tức đại biến.
“Nơi này cũng không phải là nơi hội tụ long mạch gì, sao lại tu luyện thành Phi cương được?!”
Thi thể bình thường dù có tu luyện, nhiều nhất cũng chỉ là loại Mao cương, tuy rằng khó nhằn, nhưng vẫn có cách đối phó.
Nhưng Phi cương có thể nói là do tập hợp oán khí và uế khí của trời đất mà sinh ra, thời đại bây giờ đâu phải thời chiến tranh, sao tự dưng lại xuất hiện Phi cương?
Trương lão nói đến đây sắc mặt cũng có chút khó coi.
“Là mấy kẻ đột nhập vào đây biến thành huyết thi gây ra.”
Nhóm Trương lão trong lúc khám phá và đi đến gian mộ chính đã phát hiện ra sự tồn tại của những người đó.
Lúc đầu hai bên không trực tiếp động thủ.
Cho đến khi ông và những người đi cùng phát hiện ra, những huyết thi này lại đứng vây quanh cỗ quan tài chính để bày trận, dùng máu thi của chính chúng, không ngừng nuôi dưỡng và luyện hóa chủ nhân của ngôi mộ trong quan tài chính thành Phi cương.
Nhóm người bọn họ xông vào, lập tức trở thành nguồn dinh dưỡng cho bọn huyết thi.
Tệ hơn nữa, con Phi cương đó cũng vì có người sống xông vào mà bắt đầu thức tỉnh.
Trương lão không muốn thoái thác trách nhiệm.
Con Phi cương đó tuy bề ngoài có vẻ đã luyện thành nhưng đáng lẽ vẫn đang trong giấc ngủ say, chính sự đột nhập của họ đã khiến nó thức tỉnh sớm hơn.
Nhóm của họ hoàn toàn không có khả năng chống đỡ trước Phi cương.
Chỉ có thể liều mạng chạy trốn.
Ít nhất, họ phải thoát ra ngoài để báo tin cho Cục An ninh và mọi người trong Huyền môn, để tất cả có sự đề phòng.
Trương lão không ngờ rằng, cô nhóc này lại ngang nhiên dẫn người xông vào đây.
Chỉ dựa vào mấy người bọn họ, đối mặt với con Phi cương đã hoàn toàn thức tỉnh, thì có khác gì mang thân đi nộp mạng?
“Phi cương không phải thứ mấy người chúng ta có thể đối phó được đâu, các người mau ra ngoài liên lạc với Huyền môn và Cục An ninh, phong tỏa ngọn núi này lại, tuyệt đối không được để nó có cơ hội chạy thoát.”
Còn về phần mình, Trương lão đã chuẩn bị sẵn tinh thần ngọc đá cùng nát với đối phương.
Dốc hết linh lực của mình, dù không thể tiêu diệt Phi cương, ít nhất cũng phải tìm cách đả thương nặng nó.
Nghe lời giải thích gấp gáp của Trương lão, Khúc Kỳ Lân và Tạ Bách Bách nhìn nhau, nói,
“Phía Cục An ninh đã được thông báo rồi, ngọn núi này cũng đã nhờ Quỷ vương núi Cửu U phong tỏa lại, dân làng trên núi chắc cũng đang được sơ tán.”
Nghe anh ta nói vậy, vị huyền sư trung niên bên cạnh không khỏi sững người, sau đó nổi giận đùng đùng,

