Quỷ Vương nổi giận rồi.
Một con mèo linh nho nhỏ, vậy mà dám làm càn!
Âm khí quanh người Quỷ Vương cuộn lên, định hất con mèo linh trên lưng nó ra.
Nhưng nào ngờ con mèo khổng lồ dường như đã biết ý đồ của nó, trước khi nó kịp ngẩng đầu, một móng trước đã đột ngột ấn mạnh xuống, đồng thời phát ra một tiếng mèo kêu sắc bén:
“Meo!”
Ngoan ngoãn một chút!
Đầu Quỷ Vương bị ép xuống mặt đất thêm lần nữa, trên mặt nó càng thêm giận dữ, không nhịn được gầm thấp: “Làm càn!”
Đôi mắt đỏ ngầu tràn đầy tức giận. Chợt, trong âm khí lượn lờ trước mắt, nó cảm nhận được một luồng khí tức khác đang ở ngay sát bên.
Âm khí tản ra từ hai bên.
Quỷ Vương nhìn kỹ qua, thì thấy trước mắt là tiểu huyền sư kia.
Cô bé đã hoàn toàn thoát khỏi trói buộc của pháp trận, điều khiến người ta bất ngờ là dưới chân cô bé vẫn giẫm lên bàn tay quỷ vốn thuộc về pháp trận, còn những quỷ linh được giải phóng sau khi thoát khỏi pháp trận cũng không tản đi khắp nơi, ngược lại còn quấn quanh phía sau cô bé.
Rõ ràng chỉ là hơn chục quỷ linh, vậy mà không hiểu sao lại khiến Quỷ Vương như nhìn thấy cảnh trăm quỷ đi theo sau lưng.
Chưa để Quỷ Vương kịp nhận ra chỗ quỷ dị trong đó, đã thấy bé A Tuế đứng ngay trước mặt nó, khuôn mặt nhỏ nhắn hung dữ:
“A Tuế đã nói rồi, ngươi dám ăn ta, ta sẽ đánh chết ngươi!”
Vừa nói xong, cũng không đợi Quỷ Vương phản ứng, cô bé liền giơ nắm đấm lên, hung hăng nện thẳng vào hàm dưới của Quỷ Vương.
Một cú, hai cú, ba cú.
Những nắm đấm nhỏ dày đặc liên tiếp giáng xuống.
Nắm đấm của cô bé nhỏ như vậy, nhìn thế nào cũng chỉ đủ đấm bông.
Ấy vậy mà ngay khoảnh khắc cằm của Quỷ Vương bị nắm đấm cô bé đánh trúng, nó lại cảm nhận được một cơn đau rõ ràng.
Ai mà ngờ được, một đứa bé hơn bốn tuổi lại có sức lớn như vậy, đến cả Quỷ Vương cũng bị một nắm đấm của cô bé đánh đến mức hàm dưới lõm xuống.
Điều khiến Quỷ Vương hoảng sợ hơn nữa là, theo từng cú đấm của cô bé giáng xuống, nó cảm giác âm khí quanh người mình lại bị nắm đấm của cô bé từng chút từng chút đánh tan đi!
Đây căn bản không phải là chuyện mà một huyền sư bình thường có thể làm được!
Nhận ra không thể để cô bé cứ thế đập tiếp, Quỷ Vương nhịn cơn đau truyền đến từ cằm và sức ép phía sau, gầm lên một tiếng rồi dùng lực hất mạnh con mèo đen trên lưng mình xuống, sau đó nhanh chóng đứng dậy lại.
Lúc này, khi lại cúi đầu nhìn sinh vật bé xíu trước mắt, nó đã không còn vẻ ngông cuồng và tự cho mình là nhất như lúc đầu nữa.
Chỉ nhìn cô bé, nó nói:
“Rốt cuộc ngươi là ai?!”
Bé A Tuế vừa trút giận xong, lúc này cuối cùng cũng thấy dễ chịu hơn nhiều, đến lúc này mới chậm một nhịp cảm nhận được lòng bàn tay đau rát.
Cô bé dứt khoát giấu tay ra sau lưng, nhịn đau rồi bày ra tư thế.
“Ta tên là A Tuế!”
Cô bé lớn tiếng nói,
“Ta có bốn sư phụ! Mỗi người trong số họ đều có thể đánh mười tên như ngươi!”
Là đệ tử lợi hại nhất của các sư phụ, cô bé đánh được một Quỷ Vương cũng là chuyện bình thường.
Nhưng Quỷ Vương nghe lời cô bé nói xong, biểu cảm lại khựng đi.
Nơi cằm bị đập nứt của nó xuất hiện mấy chỗ lõm rõ ràng, khiến cả gương mặt trông méo mó một cách kỳ dị. Chỉ nghe nó gầm giọng tức giận:
“Cuồng vọng! Quỷ Vương như bọn ta, há phải thứ huyền sư nhân gian tầm thường như ngươi có thể đối phó?!”
Nhân gian đúng là có thiên sư chính thống tu luyện thành công, thực lực rất mạnh, nhưng loại thiên sư này cũng không dám tự tin nói mình có thể đánh mười Quỷ Vương.
Huống chi còn là bốn sư phụ có thể đánh nhau dữ như vậy của cô bé!
Quả nhiên trẻ con nói khoác là không cần nghĩ!
“Ngươi mới cuồng vọng! Ngươi là chó à, mở miệng ra là gâu gâu gâu!”
Bé A Tuế vừa mở miệng đã có thể tức chết người ta.
Đừng thấy bây giờ cô bé rất bình tĩnh, thật ra trong lòng đã hơi sốt ruột rồi.

