Chỉ là chính cô.

Bùi Thù.

Khóe môi cô cong lên.

Rất khẽ.

Nhưng thật lòng.

Sau đó cô đứng lên, phủi lớp bụi vô hình trên áo khoác, quay bước về phía căn hộ của mình.

Tiếng gót giày gõ xuống mặt đường lát gạch, từng nhịp, từng nhịp, giòn giã và vững chãi.

Phía sau cô, dòng nước sông Thames cuộn trào trong màn đêm.

Thủy triều đang rút xuống.

Và những con sóng mới, trên đường ập tới.

— **Hết** —