Đến ngày cô thư ký chuyển dạ, hắn điều mười hai vệ sĩ chặn kín cửa phòng sinh.
“Cô ta mà dám đến quậy, cản lại ngay cho tôi.”
Tôi không đến.
Lúc đó, tôi đang ngồi ở khoang hạng nhất cách mặt đất ba vạn feet, bình thản nhìn giá cổ phiếu công ty hắn lao dốc không phanh.
Khách hàng cốt lõi, toàn bộ cổ phần, cộng thêm cả tờ giấy xét nghiệm ADN kia nữa…
Hắn phòng bị được con người tôi.
Nhưng chẳng thể phòng được màn kịch hay mà tôi để lại.
—
**1**
Hành lang phòng sinh nồng nặc mùi thuốc sát trùng.
Hoắc Diễn Thừa đứng trước cửa phòng phẫu thuật, cúc áo vest nơi cổ tay đã được cởi ra một hạt. Ánh mắt hắn quét qua hai bên hành lang – mười hai gã vệ sĩ mặc vest đen xếp thành hai hàng, đứng thẳng tắp.
“Hoắc tổng, đã sắp xếp ổn thỏa. Hai cửa thang máy khu Đông và khu Tây mỗi nơi ba người, cầu thang bộ hai người, lối ra vào bãi đậu xe hai người, lối đi VIP hai người.”
Người lên tiếng là Lão Tưởng, đội trưởng đội an ninh cá nhân của hắn, ngoài bốn mươi tuổi, trên cổ có một vết sẹo vắt ngang.
Hoắc Diễn Thừa gật đầu, giọng trầm xuống: “Nếu cô ta dám đến, không cần khách sáo. Chặn lại ngay, đừng để cô ta bước đến gần phòng sinh nửa bước.”
Lão Tưởng do dự một giây: “Hoắc tổng, Hoắc phu nhân cô ấy…”
“Cô ấy làm sao?”
Hoắc Diễn Thừa nghiêng mặt, đáy mắt lạnh tanh. Hắn mò mẫm bao thuốc lá trong túi, nghĩ ngợi thế nào lại nhét vào. Phòng sinh không được hút thuốc.
“Cái tính của cô ta anh còn lạ gì,” Hoắc Diễn Thừa day day trán, “Lần trước ở tiệc cuối năm của công ty, trước mặt hơn ba trăm người mà cô ta dám tát Tống Dao một cái, suýt chút nữa lật tung cả cái hội trường. Hôm nay Tống Dao sinh con, nhỡ cô ta lao tới…”
Hắn chưa nói hết câu.
Cửa phòng phẫu thuật hé ra một khe nhỏ, y tá thò đầu ra: “Ai là người nhà sản phụ? Tình trạng sản phụ hiện tại rất tốt, dự kiến khoảng một tiếng nữa là sinh.”
“Là tôi.” Hoắc Diễn Thừa tiến lên nửa bước, vẻ lạnh lùng trên mặt giãn ra trong tích tắc, khóe môi thậm chí còn hơi cong lên.
Một tiếng nữa.
Chỉ một tiếng nữa thôi, hắn sẽ làm bố.
Hắn ngồi xuống hàng ghế cuối hành lang, vắt chéo chân, trong đầu đã bắt đầu tính toán những việc tiếp theo – Tống Dao xuất viện xong sẽ chuyển đến đâu ở, thuê mấy người vú em, tên của đứa trẻ hắn cũng đã nghĩ xong rồi.
Còn Bùi Thù…
Đơn ly hôn hắn đã bảo luật sư soạn sẵn từ tuần trước. Ra đi tay trắng, không được chia một xu. Gả vào nhà họ Hoắc năm năm, Bùi Thù cô hưởng phúc còn chưa đủ sao? Một đứa con gái của một tay thương nhân lụi bại, nếu không lấy hắn, liệu có cửa bước chân vào căn hộ view sông triệu đô ở Thang Thần Nhất Phẩm này không?