Tôi vừa khéo đứng ở chỗ gần cửa chính nhất, tay bưng bình nước mới đun xong, định đi vào bếp thay nước nóng. Cửa mở ra. Ánh đèn từ trần nhà ngoài huyền quan rọi xuống. Rất cao. Bờ vai rất rộng. Áo măng tô màu xám đậm. Mùi hương trà trắng từ người anh lan tỏa ra. Giống hệt mùi hương trong chiếc Mercedes G63 đó. Và giống hệt mùi hương tôi ngửi thấy ở trước cửa Cục Dân chính ngày hôm đó.
Tôi bưng bình nước, đứng chết trân tại chỗ. Điện thoại trong túi áo rung lên một cái. Tôi không cúi xuống xem. Nhưng tôi biết tin nhắn đó viết gì.
Diệp Tri Ý bật dậy từ trên ghế sô pha, hào hứng hô lên một tiếng. “Anh! Cuối cùng anh cũng…”
Chương 10: Sao em lại ở đây?
Lệ Ánh Thu cũng đứng dậy. “Hành Chỉ, mau vào đi, cô Ôn đợi con nãy giờ rồi.”
Hành Chỉ. Lệ Hành Chỉ. Khoảnh khắc cái tên đó thốt ra từ miệng Lệ Ánh Thu, trong đầu tôi như có thứ gì đó đánh “cạch” một tiếng, chắp vá mọi mảnh ghép lại với nhau.
Lệ. Hành Chỉ. Chữ “Chỉ”. Người để tên WeChat chỉ vỏn vẹn một chữ. Người dùng avatar hình chú chó Samoyed trắng. Người đã mua cho tôi hai chiếc nhẫn kim cương, một chiếc đại diện cho “thành tâm”, một chiếc là “chung thủy”. Người có giọng nói lạnh lùng, kiệm lời như vàng, vung tiền không tiếc tay, nhưng trên giường lại hơi khó bảo. Người mà tôi đã kéo nhầm ở cửa quán bar. Và là người đã đăng ký kết hôn với tôi.
Chính là anh cả của Diệp Tri Ý. Chính là người đàn ông đang đứng trước cửa lúc này, mặc áo măng tô xám đậm, mang theo mùi hương trà trắng, bị mẹ gọi về xem mắt với Ôn Như Nguyệt.
Tôi ôm bình trà đứng cạnh huyền quan, cách anh chưa đầy hai mét. Ánh đèn từ trên hắt xuống, soi rõ toàn bộ gương mặt anh. Khung xương hoàn hảo. Đường nét sắc lạnh. Xương mày cao. Trùng khớp không lệch một ly với khuôn mặt trong ký ức của tôi đêm hôm đó và trước cửa Cục Dân chính.
Anh cũng nhìn thấy tôi. Tầm mắt anh quét từ cửa vào, lướt qua Lệ Ánh Thu, qua Diệp Đình An, qua Ôn Như Nguyệt, rồi cuối cùng dừng lại trên mặt tôi. Không hề ngạc nhiên. Không hề bất ngờ. Cứ như thể anh đã biết trước tôi sẽ ở đây vậy.
Bình trà trong tay tôi bắt đầu nóng lên. Tôi muốn nói điều gì đó. Nhưng miệng há ra mà không phát được thành tiếng.
Diệp Tri Ý vẫn ríu rít bên cạnh. “Anh về rồi, mau qua đây ngồi đi, cô Ôn đang ở đây này, đối tượng xem mắt bố mẹ sắp xếp cho anh đấy…” Cô nàng đột nhiên chú ý đến hướng nhìn của anh trai. “Anh? Anh nhìn gì thế?” Cô nhìn theo ánh mắt anh. Thấy tôi. Rồi lại quay sang nhìn anh. Rồi lại quay sang nhìn tôi. Cứ xoay qua xoay lại như thế. Cứ như đang xem đánh bóng bàn vậy.
Lệ Hành Chỉ không đoái hoài gì đến em gái. Anh bước qua cửa, khi đi ngang qua tôi, anh khẽ cúi đầu. Tôi ngửi thấy mùi trà trắng, ở khoảng cách gần, thoang thoảng dịu nhẹ. Giống hệt mùi hương lần đầu tiên tôi ngồi vào chiếc Maybach của anh, giống hệt mùi trong chiếc G63, và giống hệt mùi hương thoảng qua từ ban công phòng bên cạnh.
Môi anh khẽ động. Giọng rất nhỏ, chỉ đủ để hai người nghe thấy. “Anh về rồi.”
Tôi hóa đá ngay tại chỗ. Điện thoại trong túi lại rung thêm một nhịp. Lần này tôi cúi xuống xem. Màn hình hiển thị một tin nhắn mới. Người gửi: “Chỉ”. “Mở cửa cho anh.” Thời gian gửi: Hai phút trước. Tức là anh gửi trước khi bước vào nhà.
Tôi ngẩng đầu lên. Anh đã đi vào giữa phòng khách, đang cởi áo măng tô đưa cho dì Vương. Lệ Ánh Thu kéo tay anh, đẩy anh về phía Ôn Như Nguyệt. “Đến đây đến đây, đây là Tiểu Nguyệt nhà họ Ôn, cô bé xinh xắn lắm.”
Ôn Như Nguyệt đứng lên, lịch sự đưa tay ra. “Chào Lệ tiên sinh.” Lệ Hành Chỉ nhìn cô ta một cái. Đúng một cái nhìn duy nhất. Sau đó, anh lờ đi bàn tay đang đưa ra của Ôn Như Nguyệt, quay đầu nhìn tôi – người vẫn đang đứng ngẩn ngơ ở huyền quan.
“Bình trà nóng đấy. Đặt xuống đi.”
Nghe câu nói của anh, mọi người đồng loạt quay sang nhìn tôi. Diệp Tri Ý nhíu mày. “Anh, anh nói chuyện với bình trà à? Đó là Lâm Vãn bạn thân của em, không phải người giúp việc nhà anh.”
Lệ Hành Chỉ không trả lời. Anh nhìn tôi, nói thêm một câu. “Sao em lại ở đây?”
Câu này là “Sao em lại ở đây”. Nhưng nét mặt anh không hề mang ý hỏi. Anh hoàn toàn không bất ngờ. Anh biết tôi ở đây. Anh đã biết từ sớm rồi.
Cuối cùng tôi cũng đặt được bình trà xuống chiếc tủ bên cạnh. Tay hơi run lên. Trong đầu lúc này chỉ lật đi lật lại một ý nghĩ duy nhất. Anh ta là anh cả của Diệp Tri Ý. Chồng tôi là anh cả của Diệp Tri Ý. Người đàn ông vừa dữ dằn, vừa nhạt nhẽo, chẳng hiểu phong tình, hay bắt phạt nhảy cóc, một năm không về nhà được mấy bận trong lời kể của Diệp Tri Ý… Lại chính là người đàn ông tôi lôi về từ cửa quán bar ngủ cùng, sáng hôm sau dẫn tôi đi đăng ký kết hôn, rồi mua cho tôi chiếc nhẫn kim cương mười mấy triệu tệ.
Diệp Tri Ý quay sang nhìn tôi. “Mày quen anh tao à?” Tôi há miệng định nói. Điện thoại Lệ Hành Chỉ đổ chuông. Anh không nghe.
Diệp Tri Ý lại hỏi thêm lần nữa. “Lâm Vãn, sao mày quen được anh…”
Chương 11: Bố đứa bé ở đây
“Quen.” Lệ Hành Chỉ trả lời thay tôi. Anh quay sang Diệp Tri Ý, giọng điệu điềm nhiên. “Không chỉ quen. Còn đăng ký kết hôn rồi.”

