Nàng ta bưng miệng, sắc mặt nhợt nhạt, cong gập người.
Vị dầu mỡ của bánh hoa quế khiến nàng ta không chịu đựng nổi nữa.
Xuân Hạnh đứng bên cạnh nàng ta, chân tay luống cuống.
Ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt dồn về phía nàng ta.
Uyển Ninh nôn rồi.
Ngay trước mặt toàn thể khách khứa.
Dáng vẻ nôn nghén của người có thai.
Chẳng cần nói thêm lời nào nữa.
9.
Triệu di nương lao tới đầu tiên.
“Uyển Ninh!”
Bà ta đỡ lấy Uyển Ninh, trừng mắt ngoái lại nhìn ta.
“Ngươi—— ngươi cố tình giăng bẫy!”
Ta không thèm để ý đến bà ta.
Ta quay sang phụ thân.
“Phụ thân.”
Ông ta đứng đó, sắc mặt trắng bệch lẫn xanh mét.
“Uyển Ninh mang thai con của Bùi Diễn. Hai tháng rồi. Phụ thân biết chứ?”
Ông ta không đáp.
“Phụ thân định để con gả qua đó, rồi mới đưa Uyển Ninh vào Bùi gia làm thiếp. Một nhà thân càng thêm thân. Đúng không?”
Ông ta vẫn không đáp.
“Tất cả mọi người đều biết.”
Ta nhìn ông ta.
“Chỉ mình con không biết.”
Khách khứa bắt đầu xì xào bàn tán.
“Thẩm gia này làm cái trò gì thế…”
“Ngay cả con gái ruột cũng lừa…”
“Quá đáng thật…”
Bùi Thế Viễn ngồi ở ghế trên, sắc mặt xanh đen.
Ông ta nhìn về phía Bùi Diễn.
“Ngươi——”
Bùi Diễn cúi gằm mặt, không hé nửa lời.
Lúc này, phụ thân rốt cuộc cũng mở miệng.
Ông ta quát ta: “Tri Ý! Đây là chuyện gia đình! Con ở trước mặt người ngoài——”
“Chuyện gia đình?”
Ta bật cười.
“Vậy giá trang cũng là chuyện gia đình.”
Ta rút hai món đồ cuối cùng từ trong tay áo ra.
Danh sách giá trang gốc của mẫu thân.
Địa khế đã bị sửa tên.
“Đây là danh sách giá trang mẫu thân để lại cho ta. Đầu diện xích kim hai bộ, vòng bạch ngọc tám đôi, bộ diêu phỉ thúy sáu cây.”
Ta giơ lên cao.
“Bây giờ thứ đựng trong rương giá trang toàn là đồ giả. Đã bị tráo đổi toàn bộ.”
Sắc mặt Triệu di nương xám ngắt.
“Còn có hai gian cửa hiệu.”
Ta giơ địa khế ra.
“Đã bị sang tên cho Triệu di nương.”
Ta nhìn phụ thân.
“Còn một điền trang. Bán rồi. Một ngàn hai trăm lượng. Tiền đi đâu mất rồi?”
Trán phụ thân lấm tấm mồ hôi.
“Giá trang của mẫu thân ta—— đầu diện xích kim, vòng bạch ngọc, bộ diêu phỉ thúy, cửa hiệu, điền trang—— mất sạch.”
Ta gằn từng chữ.
“Đây cũng là chuyện gia đình?”
Cả sảnh ồ lên xôn xao.
“Nuốt trọn giá trang của đích thê?”
“Cái này phạm pháp rồi chứ?”
“Thảo nào con gái nhà người ta không chịu gả…”
Lúc này, cửa ngách truyền đến tiếng bước chân.
Cữu cữu Lâm Cẩn dẫn theo mười hai người tiến vào sảnh trước.
Người mặc thường phục trong quân, bên hông đeo bội đao.
Mười hai tùy tùng đứng hầu phía sau.
Cả sảnh trước chìm vào tĩnh lặng.
“Thẩm Bá Dung.” Giọng cữu cữu không lớn, nhưng đủ sức trấn áp toàn trường.
Phụ thân lùi lại nửa bước.
“Lâm, Lâm huynh——”
“Giá trang tỷ tỷ ta gả vào Thẩm gia nhà các người, danh sách ở đây.”
Cữu cữu từ trong vạt áo lấy ra một tờ văn tự.
“Ấn giám của Lâm gia đóng ở trên đó. Năm xưa là do phụ thân ta tự tay soạn thảo.”
Người đưa tờ văn tự cho vị khách lớn tuổi nhất có mặt ở đó—— Triệu viên ngoại trong thành.
“Phiền Triệu lão gia xem qua.”
Triệu viên ngoại cầm lấy xem một lượt.
Sắc mặt biến đổi.
“Thứ này… hai bộ đầu diện xích kim, sáu cây bộ diêu phỉ thúy, một điền trang… tính sơ sơ cũng đáng giá năm ngàn lượng.”
Ông ngẩng đầu nhìn phụ thân.
“Thẩm huynh, những thứ này đâu cả rồi?”
Phụ thân cứng họng không đáp được.
Triệu di nương co rụt người trong góc, mặt cắt không còn một giọt máu.
Cữu cữu đi đến trước mặt ta.
“Tri Ý.”
“Cữu cữu.”
“Đồ đạc chuẩn bị xong chưa?”
“Đã xong rồi ạ.”
Cữu cữu xoay người hướng về phía mọi người.
“Chuyện hôm nay, các vị đang ngồi đây đều đã chứng kiến.”
Giọng nói của người đầy trầm ổn.

