Đôi mắt đen láy của Lục Ngật Xuyên lập tức sáng bừng lên, bước chân bất giác tiến lên, vội vã hỏi: “Hy Nhiên có bị thương không ạ? Bọn họ đang ở đâu, tôi muốn đi gặp họ ngay bây giờ.”

Tham mưu trưởng trầm giọng đáp: “Cậu không thể đi tìm họ.”

Niềm vui trên mặt Lục Ngật Xuyên vụt tắt trong tích tắc, giống như con báo đốm bị giẫm trúng đuôi, xù toàn bộ gai nhọn, cảnh giác hỏi: “Tham mưu trưởng, ngài có ý gì?”

Tham mưu trưởng lấy ra một tờ giấy chứng nhận ly hôn, đặt lên bàn: “Cậu và Mạnh Hy Nhiên không còn là vợ chồng nữa.”

Lục Ngật Xuyên nhìn chằm chằm vào tờ giấy trên bàn. Hồi lâu sau mới đưa tay ra mở, khi nhìn rõ tên hai người bên trong, sắc mặt anh lập tức trắng bệch: “Không thể nào, tôi còn chưa ký tên…”

Tham mưu trưởng bình thản nói: “Mạnh Hy Nhiên nhờ người tìm đến tôi, đệ đơn xin ly hôn. Tôi và các cấp lãnh đạo khác đã bàn bạc, đồng ý với nguyện vọng của cô ấy.”

Lục Ngật Xuyên đột ngột ngẩng mắt lên, mặt mày xanh mét: “Không được, tôi không đồng ý!”

“Hy Nhiên hiện đang ở đâu, tôi phải nói chuyện với cô ấy!”

**10**

Tham mưu trưởng nhíu mày mắng: “Cô ấy hiện giờ không muốn gặp cậu!”

Lục Ngật Xuyên nghiến răng: “Tham mưu trưởng, cô ấy là vợ tôi, tôi bắt buộc phải gặp cô ấy.”

Tham mưu trưởng bị anh chọc giận, đập bàn chỉ thẳng vào mũi anh mắng: “Hy Nhiên vì muốn gặp cậu một lần mà ngày nào cũng mang cơm đến. Trong quân đội này ai mà không ghen tị cậu lấy được một cô vợ tốt như thế? Nhưng cậu làm cái gì? Trong mắt chỉ có công việc, huấn luyện, nhiệm vụ, hễ được nghỉ là vứt bỏ vợ mình đi bầu bạn với góa phụ của chiến hữu…”

“Người không biết còn tưởng cô ấy mới là người góa chồng đấy!”

Hai tay chắp sau lưng của Lục Ngật Xuyên nắm chặt, gằn từng chữ: “Chồng của Mạnh Tĩnh Di vì cứu tôi mà hy sinh, tôi không thể…”

Tham mưu trưởng cười khẩy: “Đó là vấn đề của riêng cậu, tại sao cuối cùng lại để vợ cậu phải chịu tủi thân?”

Lục Ngật Xuyên cúi đầu, siết chặt tờ giấy ly hôn, khăng khăng nói: “Tham mưu trưởng, tôi sẽ không ly hôn với Hy Nhiên.”

Tham mưu trưởng giận quá hóa cười, phẩy tay đuổi anh ra ngoài: “Cút đi, chuyện này do cấp trên quyết định. Với tư cách là bên có lỗi, cậu không có quyền lên tiếng.”

Sắc mặt Lục Ngật Xuyên nhợt nhạt, nhưng không thốt ra được lời phản bác nào, chỉ đành quay người rời đi.

Anh thẫn thờ bước ra khỏi văn phòng, chợt nghe thấy có người gọi mình. Lục Ngật Xuyên ngẩng lên, thấy Quý Chiêu Yến đang đợi bên ngoài.

Hắn ta dựa lưng vào tường, rành rọt từng chữ: “Cấm cậu đi tìm Hy Nhiên.”

Lục Ngật Xuyên nheo mắt, giọng lạnh như băng hỏi: “Anh là cái thá gì mà quản chuyện của tôi và Hy Nhiên?”

Quý Chiêu Yến giận dữ quát: “Dựa vào việc cậu dồn Hy Nhiên vào bước đường cùng, khiến cô ấy phải đến tìm tôi giúp đỡ!”

Đáy mắt Lục Ngật Xuyên lập tức phủ một lớp sương giá, sát khí trào dâng gần như không thể đè nén: “Là anh!”

Anh bước tới, túm lấy cổ áo Quý Chiêu Yến: “Có phải anh xúi giục Hy Nhiên làm thế không?”

Quý Chiêu Yến nhếch mép: “Đúng, chính là tôi, Hy Nhiên bây giờ đang ở cùng tôi.”

Lục Ngật Xuyên bị kích động đến đỏ bừng mắt. Anh vung nắm đấm lên cao, suýt chút nữa giáng thẳng vào mặt hắn ta thì chợt khựng lại. Anh buông tay, hất Quý Chiêu Yến ra, giọng lạnh lùng: “Anh tưởng tôi sẽ trúng kế sao?”

Cố tình chọc giận anh, muốn anh ra tay đánh người ngay trong cơ quan quân đội, đến lúc đó anh nhất định sẽ bị ghi lỗi nặng.

Quý Chiêu Yến lộ vẻ tiếc nuối, chỉnh lại cổ áo, giọng mang ý cảnh cáo: “Nếu cậu dám đến quấy rầy Hy Nhiên, tôi nhất định sẽ không tha cho cậu đâu.” Nói xong, hắn quay người rời đi.

Lục Ngật Xuyên đứng tại chỗ rất lâu, nhắm nghiền mắt lại.