Nhà chồng sợ ly hôn phải chia tài sản nên kiểm soát cô từng bước — đến mua một bộ quần áo cũng phải xin phép.
Cô hối hận, muốn ly hôn — nhưng lần nào cũng bị đánh đến phải quay về.
Bên nhà mẹ đẻ thì Chu Ngọc Phân còn chưa lo nổi thân mình, Triệu Kiệt lại ở tận phương Nam.
Không ai cứu được cô.
Cô bị mắc kẹt trong chính vũng lầy do mình chọn — không cách nào thoát ra.
Nhìn theo bóng cô bị mẹ chồng xô đẩy giữa dòng người, lòng tôi không gợn chút cảm xúc.
Người đáng thương — thường cũng từng có chỗ đáng trách.
Những ác ý cô từng đổ lên đầu tôi… giờ đã đổi cách quay lại với chính cô.
Tôi nắm tay Dao Dao bước vào cửa hàng.
“Dao Dao, thích bộ nào? Mẹ mua cho con.”
“Cảm ơn mẹ!”
Nhìn con bé vui vẻ xoay tròn giữa những chiếc váy công chúa, tôi bỗng nhận ra —
Vận mệnh, thật ra vẫn luôn nằm trong tay mỗi người.
Bạn chọn lương thiện.
Chọn độc lập.
Chọn yêu chính mình.
Cuộc đời sẽ trả lại bạn ánh nắng và hoa nở.
Còn nếu chọn tham lam, dựa dẫm, tính toán…
thì sớm muộn gì, cuộc sống cũng sẽ bắt bạn tự trả giá.
20.
Lại thêm một năm nữa trôi qua.
Tôi nhận được một cuộc gọi ngoài dự liệu.
Là Triệu Kiệt.
Giọng anh ấy rất bình thản, xa xăm — như thể chúng tôi đang đứng ở hai bờ khác nhau của cuộc đời.
“Tịnh… mẹ anh mất rồi.”
Tôi sững lại vài giây.
“Khi nào vậy?”
“Tuần trước. Xuất huyết não. Đi nhanh lắm, cũng không phải chịu nhiều đau đớn.”
“Ừm…”
Tôi nhất thời không biết nên đáp lại thế nào.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu.
“Trước lúc ra đi, bà cứ gọi tên Dao Dao mãi.”
“Bà nói… người bà có lỗi nhất đời này chính là con bé.”
“Bà nhờ anh nói với em một tiếng — xin lỗi.”
Trái tim tôi khẽ chao.
Người đã rời đi rồi, dường như mọi ân oán cũng nên khép lại theo.
“Em biết rồi… Anh nén đau thương nhé.”
“Ừm.”
Anh ấy lại nói tiếp:
“Lần này anh về lo hậu sự xong là đi ngay. Số tiền còn nợ em, anh đã chuyển hết vào tài khoản rồi — em kiểm tra giúp anh.”
Tôi còn chưa kịp đáp, anh đã nói thêm một câu khiến tôi hơi bất ngờ:
“Anh kết hôn rồi.”
Tôi thoáng ngạc nhiên, nhưng giọng vẫn rất nhẹ:
“Chúc mừng anh.”
Anh bật cười khẽ, mang theo chút tự giễu.
“Không có gì đáng chúc mừng đâu. Một người phụ nữ rất bình thường, cũng từng đổ vỡ và có con riêng. Bọn anh chỉ là nương tựa vào nhau mà sống thôi.”
“Vậy cũng tốt mà.”
“Ừ… cũng tốt.”
Anh ngập ngừng một chút, rồi nói câu cuối cùng:
“Thấy em bây giờ sống tốt như vậy… thật lòng anh mừng cho em.”
“Cảm ơn anh.”
Tôi cúp máy, đứng lặng trước khung cửa kính sát đất, nhìn dòng xe tấp nập ngoài kia. Trong lòng dâng lên đủ loại cảm xúc.
Triệu Kiệt.
Chu Ngọc Phân.
Triệu Lỵ…
Những con người từng làm cuộc đời tôi dậy sóng, giờ đây đều đã đi đến cái kết của riêng mình.
Chu Ngọc Phân mang theo hối hận rời khỏi thế gian.
Triệu Lỵ mắc kẹt trong cuộc hôn nhân bất hạnh.
Còn Triệu Kiệt — những góc cạnh năm nào đã bị mài mòn, cuối cùng cũng chấp nhận một cuộc đời bình lặng.
Chỉ có tôi… đã sớm bay về phía bầu trời rộng lớn hơn.
Cố Lãng từ phía sau khẽ ôm lấy tôi.
“Sao vậy?”
Tôi tựa vào vòng tay ấm áp của anh, khẽ lắc đầu.
“Không có gì… chỉ là chợt nhận ra, mọi chuyện thật sự đã qua rồi.”
Anh đặt một nụ hôn nhẹ lên mái tóc tôi.
“Ừ, qua hết rồi. Từ giờ có anh ở đây.”
Tôi xoay người ôm lại anh.
Phải rồi — từ nay có anh, có Dao Dao, có mái ấm đủ đầy của chúng tôi.
Như vậy… là đủ.
21
Ngày Dao Dao vào lớp Một, trời đẹp đến lạ.
Tôi và Cố Lãng cùng đưa con đến trường.
Con bé mặc bộ đồng phục mới tinh, đeo chiếc cặp nhỏ sau lưng, khuôn mặt tràn ngập háo hức.
Trước cổng trường đông kín phụ huynh.
Chúng tôi nhìn theo dáng người bé xíu ấy — cứ đi vài bước lại quay đầu vẫy tay — rồi dần khuất vào khuôn viên rực rỡ nắng mai.
Khoảnh khắc đó, mắt tôi hơi cay.
Cố Lãng nắm lấy tay tôi, đan chặt từng ngón.
“Em nhìn xem, con gái chúng ta lớn thật rồi.”
Tôi mỉm cười, gật đầu.
“Ừ… lớn rồi.”
Trên đường về, trong xe vang lên bản nhạc dịu dàng. Ánh nắng xuyên qua cửa kính, phủ lên người chúng tôi một màu ấm áp.
Điện thoại tôi rung nhẹ — một bản tin được gửi đến:
“Nữ doanh nhân nổi bật Từ Tịnh được vinh danh ‘Người phụ nữ xuất sắc của năm’, đồng thời sẽ đại diện nữ doanh nhân tham dự diễn đàn quốc tế vào tháng tới…”
Tôi nhìn lướt qua, mỉm cười, rồi tắt màn hình.
Những danh hiệu ấy… giờ đây không còn là điều quan trọng nhất.
Tôi quay sang nhìn người đàn ông đang tập trung lái xe bên cạnh.
Ánh nắng khắc họa đường nét gương mặt anh — trầm ổn, dịu dàng.
Anh cảm nhận được ánh nhìn của tôi, liền quay sang cười.
“Nhìn gì vậy?”
Tôi cũng cười.
“Nhìn thế giới của em.”
Anh bật cười, đặt tay lên mu bàn tay tôi.
“Trùng hợp thật — em cũng là cả thế giới của anh.”
Chiếc xe lướt êm trên con đường rộng mở.
Phía trước — là ánh sáng rực rỡ.
Tôi biết, tất cả chỉ mới bắt đầu.
Cuộc sống hạnh phúc của gia đình ba người chúng tôi… vừa mới vén màn.
Đã từng có lúc tôi nghĩ hôn nhân là tất cả.
Sau này lại tưởng con gái là tất cả.
Cho đến hôm nay, tôi mới thật sự hiểu —
Chính tôi mới là tất cả của cuộc đời mình.
Khi một người phụ nữ sống độc lập, tự tin và tỏa sáng, thì yêu thương và những điều tốt đẹp của thế gian tự khắc sẽ tìm đến.
Tôi không còn là người phụ nữ lặng im chịu đựng khi bàn tiệc năm ấy bị hất tung.
Tôi là Từ Tịnh.
Là nữ hoàng duy nhất của chính cuộc đời mình.
-Hết-

