Thấy Tổng giám đốc Vương và các đồng nghiệp đang hò reo.

Còn Dao Dao — đang được cha mẹ Cố Lãng bế trên tay, cười rạng rỡ như một mặt trời nhỏ.

Cha mẹ Cố Lãng đều là giáo sư đại học — hiểu biết, điềm đạm và vô cùng nhân hậu.

Họ đã sớm xem tôi như con gái, còn Dao Dao như cháu ruột.

Họ từng nắm tay tôi nói:

“Tịnh Tịnh, nhà chúng ta không có nhiều quy củ. Sau này con muốn làm gì thì cứ làm. Trong nhà đã có chúng ta rồi.”

Khoảnh khắc ấy, tôi mới thật sự hiểu thế nào là gia đình.

Gia đình không phải là sợi dây trói buộc bằng huyết thống, cũng không phải nơi tồn tại nhờ sự đòi hỏi.

Gia đình là bến đỗ được dựng nên bằng yêu thương, tôn trọng, thấu hiểu và chở che.

Sau hôn lễ, gia đình ba người chúng tôi bắt đầu chuyến trăng mật.

Chúng tôi đi qua rất nhiều nơi.

Hôn nhau dưới tháp Eiffel ở Paris.

Ngắm hoàng hôn trước những mái vòm xanh của Santorini.

Nằm dưới bầu trời đầy sao ở Maldives, lắng nghe tiếng sóng thì thầm.

Dao Dao lần đầu đi máy bay, lần đầu thấy biển — phấn khích như chú chim nhỏ vừa học bay.

Ngày nào con cũng vẽ lại những điều đã thấy.

Trong cuốn sổ nhỏ, bức tranh nhiều nhất luôn là ba người chúng tôi — tay trong tay, cười thật tươi.

Điểm dừng chân cuối cùng là thành phố biển nơi tôi lớn lên.

Tôi đưa Cố Lãng và Dao Dao đến thăm bà ngoại.

Bà gần chín mươi tuổi nhưng tinh thần vẫn minh mẫn.

Bà nắm tay Cố Lãng ngắm thật lâu, rồi kéo tay tôi, khẽ vỗ nhẹ.

Không nói gì — chỉ mỉm cười, nơi khóe mắt lấp lánh niềm an lòng.

Tối hôm ấy, chúng tôi ngủ lại trong căn nhà nhỏ của bà.

Cố Lãng ngồi ngoài sân đánh cờ cùng bà ngoại.

Còn tôi và Dao Dao ngồi dưới giàn nho, kể cho con nghe về tuổi thơ của mình.

Gió đêm hiu hiu, bầu trời đầy sao.

Dao Dao tựa vào lòng tôi, bỗng ngẩng lên hỏi bằng giọng non mềm:

“Mẹ ơi, bây giờ… có phải chúng ta là những người hạnh phúc nhất thế giới không?”

Tôi cúi xuống hôn lên vầng trán mịn màng của con.

“Đúng rồi, bảo bối.”

“Chúng ta là những người hạnh phúc nhất thế gian.”

Tôi nhìn sang phía xa — nơi Cố Lãng đang ngồi dưới ánh đèn cùng bà ngoại.

Như cảm nhận được ánh mắt tôi, anh ngẩng đầu lên và mỉm cười dịu dàng.

Khoảnh khắc ấy, trái tim tôi được lấp đầy bởi niềm mãn nguyện rộng lớn.

Những tổn thương và phản bội của ngày xưa — giờ giống như chuyện của một kiếp khác, xa xăm và nhạt nhòa.

Chúng không đánh gục tôi.

Chúng chỉ khiến tôi trở thành phiên bản tốt hơn, mạnh mẽ hơn.

Để tôi hiểu rằng cuộc đời một người phụ nữ không nên bị định nghĩa bởi hôn nhân, càng không nên bị buộc phải hy sinh cho bất kỳ ai.

Chúng ta có quyền chọn con đường mình đi.

Có quyền yêu người xứng đáng.

Có quyền sống thành dáng vẻ mà ta khao khát nhất.

Tái sinh sau đổ vỡ —

có lẽ, chính là như vậy.

19.

Hai năm sau.

Sự nghiệp của tôi lại bước lên một nấc thang mới. Nhờ một chiến dịch marketing gây chấn động giới chuyên môn, tôi chính thức được bổ nhiệm làm Phó Tổng giám đốc, phụ trách toàn bộ mảng thị trường.

Văn phòng luật của Cố Lãng cũng phát triển mạnh mẽ, trở thành một trong những thương hiệu hàng đầu của thành phố.

Trong mắt người ngoài, chúng tôi là cặp “vợ chồng tinh anh” khiến bao người ngưỡng mộ.

Nhưng chỉ chúng tôi hiểu — mình đơn giản chỉ là hai người đang yêu.

Tan làm sẽ nắm tay nhau ghé siêu thị.

Sẽ oẳn tù tì xem tối nay ai rửa bát.

Cũng có những đêm đợi Dao Dao ngủ say rồi cùng cuộn mình trên sofa, xem lại một bộ phim cũ.

Có lẽ… bình yên của năm tháng chính là như thế.

Một chiều cuối tuần, tôi đưa Dao Dao đi dạo trung tâm thương mại.

Trước cửa một cửa hàng quần áo trẻ em, tôi bất ngờ nhìn thấy một bóng người quen.

Triệu Lỵ.

Cô ta đang bị một người phụ nữ trung niên mặt mày dữ tợn chỉ thẳng vào mặt mà mắng xối xả.

“Một bộ đồ trẻ con mà đòi tám trăm tệ? Cô không đi cướp luôn đi!”

“Tôi nói cho cô biết, nhà họ Trương chúng tôi không nuôi loại ăn bám! Hôm nay cô dám mua thử xem — tôi đánh gãy chân cô!”

Giọng bà ta chói tai đến mức người xung quanh đều ngoái nhìn.

Triệu Lỵ bế một bé trai chừng hơn một tuổi, mặt đỏ bừng vì xấu hổ lẫn tức giận — nhưng không dám cãi lại.

“Mẹ… con chỉ xem thôi mà…” cô ta lí nhí.

“Xem cái gì! Con cô là vàng chắc? Mau cút về nhà!”

Người phụ nữ túm mạnh tay cô ta, thô bạo đẩy đi.

Triệu Lỵ loạng choạng suýt ngã, đứa trẻ trong lòng hoảng sợ khóc thét.

Khung cảnh trở nên hỗn loạn.

Tôi đứng cách đó không xa, lặng lẽ nhìn.

Dao Dao kéo nhẹ tay áo tôi, thì thầm:

“Mẹ ơi… cô kia trông đáng thương quá.”

Tôi xoa đầu con, không đáp.

Đó là lựa chọn của Triệu Lỵ.

Một năm trước, qua mai mối, cô ta vội vàng kết hôn với con trai một gia đình giàu lên nhờ giải tỏa đất.

Cô ta tưởng mình bước vào “hào môn”, tiếp tục sống cuộc đời được nuông chiều.

Không ngờ — nhà ấy chỉ có tiền, còn cốt cách thì thô lậu và đầy toan tính.

Mẹ chồng cay nghiệt.

Chồng vũ phu.

Trong căn nhà đó, cô ta chẳng khác nào một công cụ sinh con và một bảo mẫu miễn phí.

Nghe nói sau khi sinh con trai, cuộc sống của cô càng tệ hơn.