“Ghen tị vì cô nhặt lại thứ rác rưởi tôi không cần?” Tôi cười lạnh, lười nhìn gương mặt méo mó của cô ta thêm nữa.
“Hai người cứ từ từ cãi nhau đi, tôi phải về ngâm bồn chuẩn bị cho kỳ thi ngày mai đây.”
“Cậu đứng lại!”
Triệu Thần Vũ chạy nhanh đuổi theo tôi.
“Cậu ở suite một mình à? Rộng bao nhiêu?”
Tôi quay người nhìn cậu ta.
“Trần Vi, cậu không thể cứ thế mà đi. Mọi người đều là bạn học, bây giờ chỉ có cậu có phòng. Suite hành chính chắc chắn rất rộng, cậu để vài bạn nữ lên phòng cậu chen một chút đi.”
Mấy bạn học phía sau cũng vây lại.
“Đúng đó Trần Vi, cậu giúp một chút đi, bọn tớ trả tiền cho cậu.”
“Hai bạn nữ có thể chen một giường với cậu.”
“Thật sự không được thì bọn tớ trải đồ nằm dưới sàn cũng được, thảm khách sạn vẫn sạch hơn nhà nghỉ.”
Mắt Triệu Thần Vũ đảo một vòng.
“Hoặc là cậu gọi giúp bọn tớ một cuộc điện thoại đi. Nhà cậu có tiền như vậy, chắc chắn quen quản lý khách sạn, giúp mọi người giải quyết vấn đề chỗ ở đi.”
“Tôi không nghe nhầm chứ?” Tôi phì cười. “Mười phút trước, là ai khuyên tôi đừng giở tính tiểu thư, bảo tôi tự đi xa một chút tìm nhà nghỉ tồi tàn mà ở?”
Cô bạn vừa hùa theo mặt cứng đờ, bị chặn họng đến mức không nói nên lời.
“Lúc tôi vừa bị các cậu vây quanh mắng, có ai nói giúp tôi không?”
Vẫn không ai nói gì.
“Nói tôi chuẩn bị ra nước ngoài, thi hỏng cũng chẳng sao, cố ý làm loạn ở đây là ác độc.” Tôi nhìn về phía nam sinh đang rụt cổ ở hàng sau. “Câu đó ai nói ấy nhỉ?”
Cậu ta cúi đầu càng thấp hơn.
“Chuyện do Trương Duyệt gây ra, Triệu Thần Vũ vỗ ngực nói sẽ giải quyết. Các cậu đi tìm bọn họ đi, chặn tôi làm gì?”
Đúng lúc này điện thoại vang lên, xe của khách sạn đến đón tôi rồi, tôi xoay người đi ra ngoài.
“Trần Vi, tớ sai rồi, thật đấy, cậu giúp bọn tớ đi.” Giọng Tôn Hiểu Văn vang lên sau lưng.
“Trần Vi, cậu bỏ bọn tớ ở đây thì bọn tớ phải làm sao?”
“Xin lỗi, vừa rồi bọn tớ không nên nói cậu như vậy. Cậu rộng lượng một chút đi.”
Tôi không quay đầu, đóng cửa xe lại.
09
Khi chuông kết thúc môn thi cuối cùng vang lên, tôi đặt bút xuống, thở ra một hơi thật dài.
Hai đêm đều ngủ rất yên ổn, trong phòng thi đầu óc vận hành cực nhanh, mọi thứ thuận lợi hơn tôi tưởng.
Quay về trường thu dọn đồ đạc, tôi vừa bước vào lớp đã bị giáo viên chủ nhiệm mặt đen như đáy nồi gọi vào phòng hiệu trưởng.
Đi đến ngoài cửa, tôi nghe thấy bên trong truyền ra tiếng cãi vã ầm ĩ.
“Hiệu trưởng, bình thường môn tổ hợp tự nhiên của con nhà tôi có thể thi được hai trăm sáu mươi điểm. Lần này câu trắc nghiệm còn tô lệch hàng. Tất cả là vì đêm trước kỳ thi ở cái nhà nghỉ tồi tàn kia, một phút cũng không ngủ được.”
“Nhà chúng tôi cũng vậy, nóc nhà nghỉ bị dột, nhỏ giọt tí tách cả đêm, con tôi bịt tai cũng vô dụng.”
“Không có nước nóng, không có điều hòa, cửa sổ còn không đóng kín, muỗi cắn đầy người! Như vậy làm sao thi tốt được?”
Tôi đẩy cửa ra, bên trong đen nghịt toàn người.
Mấy phụ huynh của bạn học mặt mày giận dữ, bố mẹ Trương Duyệt cũng co rúm ở góc phòng, còn Triệu Thần Vũ thì chắn trước mặt Trương Duyệt.
Mẹ Trương Duyệt vừa nhìn thấy tôi đã lập tức chỉ vào mũi tôi.
“Chính là mày!” Nước bọt của bà ta bắn lên mặt tôi. “Chính mày hại Duyệt Duyệt nhà tao!”
Bố Trương Duyệt trợn mắt đỏ ngầu.
“Duyệt Duyệt nhà chúng tao vất vả giúp cả lớp đặt phòng, còn mày thì hay rồi, trộm điện thoại của nó hủy hết đơn đặt phòng, hại tất cả học sinh không có chỗ ở. Mày có tâm địa gì vậy hả?”
Ánh mắt của các phụ huynh khác lập tức đâm về phía tôi.
“Cái gì? Là con bé đó hủy à?”
“Tôi đã nói mà, sao Trương Duyệt có thể tự hủy phòng của mình được.”
“Cô bé này tâm địa cũng quá đen tối rồi. Hại con nhà tôi bỏ trống hẳn hai câu tự luận. Cô muốn hủy hoại mọi người à!”
“Hiệu trưởng, học sinh như thế này nhất định phải đuổi học, nhất định phải bắt nó bồi thường tổn thất tinh thần và tiền học lại của con chúng tôi.”
Trương Duyệt rụt sau lưng bố cô ta, bả vai run lên từng đợt, vừa nức nở vừa mở miệng:
“Trần Vi… tớ biết cậu vẫn luôn không thích tớ, nhưng cậu… dù cậu có mâu thuẫn với tớ, cũng không thể lấy kỳ thi đại học của cả lớp ra đùa như vậy…”
“Quá đáng lắm rồi!” Triệu Thần Vũ ở bên cạnh nghiến răng nghiến lợi hùa theo. “Hôm đó tôi đã thấy lạ rồi, cậu đã đặt phòng sẵn mà còn đi cùng bọn tôi. Chắc chắn là cậu nhân lúc cậu ấy không chú ý, lấy điện thoại của cậu ấy thao tác hoàn tiền.”
“Nói xong chưa?”
Tôi bình tĩnh nhìn hiệu trưởng và giáo viên chủ nhiệm, sau đó trước mặt tất cả mọi người, lấy điện thoại ra bấm 110.
“A lô, 110 phải không? Tôi muốn báo cảnh sát.”
“Tôi đang ở phòng hiệu trưởng trường Nhất Trung thành phố, có người bịa đặt sự thật, vu khống hãm hại tôi. Số tiền liên quan vượt quá ba mươi nghìn tệ, ảnh hưởng hơn bốn mươi người thi đại học, tôi cần cảnh sát can thiệp điều tra.”
Cúp điện thoại, văn phòng lập tức yên lặng như chết.
10
Tiếng khóc của Trương Duyệt im bặt, sắc mặt trắng bệch.
Triệu Thần Vũ cũng hoảng.
“Trần Vi, cậu điên rồi à? Chuyện giữa bạn học với nhau, cậu báo cảnh sát làm gì!”
Hiệu trưởng đứng lên.

