Càng leo cao càng khó.
Giữ được vị trí cũng đã phải nghiến răng cố găng, muốn tiến thêm một bước – như thế phải phá vỡ hàng trăm sợi dây cao su vô hình kéo ngược lại
Tôi thường xuyên cảm thấy bản thân đã chạm đến giới hạn, không thể nào tiến xa thêm được nữa.
Trên bản cơm tối giao thừa, anh hai vỗ vai tôi, an ủi:
“Phải giữ tâm lý ổn định, chỉ cần em giữ vững mức điểm này, thì vào một trường 985 hạng cuối cũng không thành vấn đề đâu.”
“Em đã rất giỏi rồi. Nhiều khi điều khiến chúng ta gục ngã, không phải là sức nặng từ bên ngoài, mà là cọng rơm đè nặng trong lòng. minh.”
Đêm giao thừa năm đó, anh cả – người suốt ngày ôm máy tính – kiên quyết dúi cho tôi 500 tệ tiền mừng tuổi: “Lưu Châu, cầm lấy mua kẹo ăn.”
Thật ra, tôi đã không còn thích ăn kẹo từ lâu.
Tôi và anh cách nhau tám tuổi, hồi nhỏ cũng chẳng thân thiết gì mấy.
Có lẽ trong ký ức của anh, tôi mãi mãi chỉ là cô bé con hay trốn một góc, vụng trộm ăn kẹo cậu mua.
Mợ tôi thì đi khoe khắp nơi rằng anh cả viết truyện trên máy tính kiếm được tiền.
Nhưng chẳng ai tin cả.
“Chưa từng nghe ai chơi máy tính mà kiếm ra tiên.”
“Phải rồi. Dù gì nó cũng tốt nghiệp trung cấp. Con tôi mới học hết cấp hai mà giờ kiếm được hai ngàn mấy mỗi tháng rồi” “Thằng Lưu Tải coi bộ xong rồi. Sau này chắc thành trai ẽ bị bổ xô mất thôi.”
Mồng Hai Tết, mẹ ruột như thường lệ quay về nhà ngoại.
Bà kéo tôi ra một chỗ khuất, dúi vào tay tôi 100 tệ:
“Tiên mừng tuổi cho con đó. Nhớ cất kỹ, đừng để cậu mợ biết.”
“Lấy mà mua vài bộ đồ đẹp, mua chút đồ ngon ăn cho vui.”
Tôi ném trả lại:
“Con không cần. Mà một trăm tệ làm gì mua được nhiều thứ như mẹ nói”
Mặt bà ta sượng sùng.
Sau đó, tôi tình cờ nghe được cha ruột hỏi bà:
“Bà đưa tiền mừng tuổi cho con nhỏ đó làm gì? Nó có giúp được gì cho nhà mình đâu.”
Mẹ tôi đáp:
“Ông biết gì? Nhỡ nó đậu đại học top đầu thì sao. Bây giờ lấy lòng trước, sau này nó có tiền còn giúp Tiểu Vĩ nhà mình một tay” Nghe mà tức nghẹn cổ.
Đây là lời mà người mẹ ruột có thể nói ra sao?
Mồng Sáu Tết, tôi nhập học trở lại.
Nhịp học dồn dập hơn bao giờ hết.
Bây giờ nghĩ lại, hơn một trăm ngày đó như chỉ thoáng qua trong chớp mắt.
Nhưng khi đang ở trong cuộc, tôi lại cảm thấy thời gian dài vô tận.
Bao nhiêu bài kiểm tra, đề thi làm mãi không hết, khiến tôi có ảo giác – ký thi đại học hình như sẽ không bao giờ đến
Thế nhưng, nó vẫn tới.
Dù mới tháng Sáu, tiết trời đã oi bức đến nghẹt thở.
Trên những tán cây ngoài phòng thi, tiếng ve kêu râm ran không dứt.
Tôi chợt nhớ đến năm bốn tuổi, lúc đó chị cả dắt tôi đi nhặt xác ve.
Thứ đó có thể làm thuốc, đổi được tiên.
Nhật được một lúc thì chúng tôi bị lạc nhau.
Trời dân tổi, rừng cây u ám.
Tôi vừa khóc vừa gọi tên chị, vừa lần mò tìm đường về nhà.
Không biết vấp ngã bao nhiêu lần, mãi mới lảo đảo thoát ra khỏi rừng.
Tôi loạng choạng bước vào làng, từ xa nhìn thấy nhà mình.
Đèn trong phòng khách vẫn sáng.
Cha mẹ ruột và hai chị gái đang ngồi ăn cơm.
Bốn người, mỗi người một phía bàn ăn, đầy ắp thức ăn, cảnh tượng thật hòa thuận và ấm áp. Còn tôi… như thể chưa từng tồn tại.
Dường như… ông trời đã ngủ quên, lỡ tay sắp xếp cho tôi một gia đình sai, một vị trí sai.
May mãn thay, sau giấc ngủ ấy, ông đã sửa sai đưa tôi trở về nhà cậu.
Cậu, mợ, và hai người anh – mới là những người thân thật sự mà số phận dành cho tôi.
Vì họ, tôi nhất định phải thì thật tốt.
Vài ngày thì, tôi cảm thấy bản thân như một hồ nước đầy.
Từng chút từng chút, ào ào đổ ra trong bồn môn thi.
Đến khi môn cuối cùng kết thúc, nước cạn sạch.
Cơ thể trồng rồng, linh hồn như trôi nổi lơ lửng giữa không trung.
Trông trải vô cùng.
Tôi thất thần bước ra khỏi phòng thi.
Chợt nghe thấy một tiếng gọi quen thuộc:
“Lưu Châu–
Tôi ngẩng đầu lên, giữa hàng trăm phụ huynh đang chờ ngoài cổng trường, lập tức thấy được mợ.
Mặt trời đã ngả về tây, ảnh nằng vàng chiều lên mái tóc đã điểm bạc của bà.
Trán mợ lấm tấm mồ hôi, bà giơ tay vẫy tôi.
Khoảnh khắc đó, linh hồn lơ lửng của tôi rơi phịch trở về thân thể.
Thì ra luôn có một sợi dây vô hình buộc lấy tôi.
Cho dù đi đến chân trời góc bể, vẫn có người nhớ mong, vẫn có người chờ đợi.
Mợ chở tôi về làng bằng xe máy. Mợ chở tôi về làng, miệng không ngừng than thở:
“Cậu mày với mợ vì cho mày đi học mà phải chịu bao nhiêu lời ra tiếng vào, ăn không biết bao nhiêu khổ” “Sau này mà mày không hiếu thuận, chắc chắn bị trời đánh sét giáng, biết chưa?”
Hoàng hôn buông xuống, ảnh chiều đỏ rực như lửa, chiều rọi khắp đất trời.
Tôi vòng tay ôm lấy eo mợ, má khê tựa lên lưng bà, nhẹ giọng đáp:
“Con biết rồi”
Mợ không nói gì nữa.
Chỉ còn lại tiếng gió mùa hè thổi nhè nhẹ, mang theo mùi bột giặt vương trên áo bà.
Hôm công bố điểm thi, cậu tôi xin nghỉ làm để về làng, mợ thì dậy từ tờ mờ sáng.
Từ hơn năm giờ sáng đến tận trưa, bà không ngơi tay lấy một phút.
Miệng thì cứ lặp đi lặp lại đúng một câu, nói cả chục lần không ngán.
Cuối cùng cũng đến giờ tra điểm
Anh cả mở trang web tra cứu.
Nhập xong thông tin, bấm nút xác nhận.
Trang web bắt đầu chuyển tiếp – mười mấy giây ngăn ngủi mà trong nhà yên đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.
Ngữ văn 125, Toán 123, Anh văn 139, Tổ hợp Khoa học Tự nhiên 251.
Tổng điểm: 638.
Năm đó, điểm chuẩn khối Tự nhiên để vào đại học trọng điểm (nhất bản) là 567.
So với thành tích thường ngày, tôi giữ vững phong độ

