Lâm Triệt bưng bát trên tay, cười đến mắt cong tít lại như hai đường chỉ.

“Chị, sau này chúng ta sẽ ngày càng khấm khá lên đúng không?”

Tôi cầm chiếc muôi dài khẽ gõ, gõ lanh lảnh vào thành nồi.

“Không phải sau này.”

Hàng dài người rồng rắn chờ mua mì ngoài cửa trải dài từ đầu phố đến cuối ngõ, những hạt tuyết trắng xóa lất phất đáp xuống ngọn đèn lồng đỏ rực, nước lèo trong nồi ùng ục réo vang, ngọn lửa của nhà họ Lâm cháy hừng hực mãnh liệt.

“Mà là bây giờ.”

HẾT