“Đều là lỗi của mẹ, là mẹ quá yếu đuối, mẹ có lỗi với các con!” Mẹ gào khóc thảm thiết.
Tôi thẫn thờ nhìn thi thể em trai, bỗng nhiên nhận ra, chị cả nãy giờ vẫn ở trong phòng không ra ngoài.
Động tĩnh bên ngoài lớn như vậy, chị không thể nào không nghe thấy.
Vậy một người thương yêu tôi như chị, sao có thể nghe thấy tiếng khóc thét của chúng tôi mà không bước ra chứ?
Một ý nghĩ chẳng lành lóe lên trong đầu tôi.
Tôi khóc lóc mở cửa phòng.
Chị cả nằm trên giường, tay mềm oặt rủ xuống.
Máu tươi, từ cổ tay bị cắt đứt của chị không ngừng nhỏ xuống, đọng lại thành một vũng máu đỏ chói trên sàn nhà.
Vào ngày hôm đó, tôi đã mất đi người chị và người em mà tôi yêu thương nhất.
Hai người thân lẽ ra phải cùng tôi đi suốt cuộc đời, cùng tôi trưởng thành đã vĩnh viễn ra đi.
Từ cổ họng mẹ phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng.
Tôi trợn to mắt, nếu như…
Tất cả những điều này không phải là sự thật.
Thì tốt biết mấy.
Tất cả không phải là sự thật…
Không phải sự thật.
Chúng tôi là một gia đình hạnh phúc.
12
“Thế là em đã hoang tưởng ra hai nhân cách, là chị cả và em trai, tiềm thức của em khao khát mãnh liệt rằng họ vẫn còn sống.”
“Khao khát của em quá mãnh liệt, nên bộ não đã thay em làm được điều đó, em đã phân liệt thành công hai nhân cách là chị và em trai, trong một thời gian rất dài, em đã đóng ba vai cùng lúc.”
“Đối với tình trạng đặc biệt này của em, chúng tôi đã áp dụng rất nhiều phương pháp, thậm chí bao gồm cả thôi miên, nhưng đều không có hiệu quả, bộ não của em quá mong muốn tất cả những chuyện này là thật.”
“Cho đến khi giáo sư của chúng tôi đề xuất một thử nghiệm chưa từng thành công trước đây, để ý thức của mẹ em xâm nhập vào thế giới nội tâm của em, tiến hành can thiệp tiêu diệt nhân cách.”
Mẹ nắm chặt lấy tay tôi, giống như sợ tôi sẽ rời xa bà.
“Tỷ lệ thành công của thử nghiệm này thực ra chưa đến năm mươi phần trăm, nếu thất bại, ý thức của mẹ em cũng sẽ lưu lại trong thế giới đó, từ nay về sau bà ấy sẽ trở thành một cái xác không hồn.”
“Mặc dù chúng tôi đã nói rõ kết quả tồi tệ nhất cho mẹ em biết, nhưng bà ấy vẫn kiên quyết muốn làm, bà ấy là một người mẹ vĩ đại và vô cùng kiên cường.”
“Điểm mấu chốt đầu tiên của thử nghiệm tiêu diệt nhân cách là phải tiêu diệt nhân cách em trai trước. Em và em trai có mối quan hệ tốt nhất, nên nhân cách em trai là khó giải quyết nhất, thông qua vài lần dự đoán thử nghiệm, chúng tôi phát hiện không thể dễ dàng tiêu diệt nhân cách này, hơn nữa sự cảnh giác của nó rất cao, ngay từ đầu nó đã nhận ra sự xâm nhập của chúng tôi.”
“Do đó, chúng tôi đã đưa ra một quyết định táo bạo, chúng tôi phải liên tục truyền tải một số dữ liệu cho nhân cách em trai này. Vài lần đầu chúng tôi đều thất bại, nhưng lần cuối cùng chúng tôi đã thành công, nó tưởng rằng bản thân nó đã chết.”
“Vì nhân cách này xảo quyệt nhất, nên chúng tôi sẽ lợi dụng sự xảo quyệt của nó. Chúng tôi biết rất rõ, nhân cách em trai luôn muốn thay thế nhân cách chính, nên nó chắc chắn phải lợi dụng nhân cách chị cả, giết chết kẻ xâm nhập, tức là mẹ em.”
“Chào Bạch Nhược, còn nhớ giọng nói của tôi không?”
Lúc này, một nữ bác sĩ xinh đẹp tươi cười bước đến trước mặt tôi.
Tôi nhận ra giọng nói này, từ từ mở to mắt.
Là giọng của dì Từ.
“Điểm khó nhất của thử nghiệm này là trong lúc đối phó với nhân cách phụ, lại không được gây ra sự nghi ngờ cho nhân cách chính, nên bắt buộc phải có sự tham gia của vai diễn dì Từ, để nhân cách chính tin rằng em trai không phải là người sống.”
“Bạch Nhược, bộ não của em vô cùng cảnh giác, liên tục đẩy lùi dữ liệu chúng tôi đưa vào, tôi đóng vai cảnh sát trong thế giới nội tâm của em, lúc đầu cũng không lấy được sự tin tưởng của em.”

