Trong toàn bộ video, chỉ có tiếng thở của một người.

Tiếng thở của người quay phim, tôi hoàn toàn không nghe thấy.

Hai tay tôi bắt đầu run rẩy.

Hình ảnh cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt em trai.

Vào khoảnh khắc cuối cùng, thằng bé đột nhiên mở mắt.

Trên mặt em hiện lên biểu cảm vô cùng kinh hoàng.

Rõ ràng, em ấy đã phát hiện ra người quay phim.

Giây tiếp theo, video phụt tắt.

Tôi kìm nén sự kinh ngạc và bất an trong lòng, bấm vào tệp video thứ hai.

Tên tệp này là “Kỳ quái”.

Trong video, em trai khom lưng, dường như đang nhặt thứ gì đó.

Góc quay cũng rất kỳ lạ, là quay từ trên xuống dưới.

Video này rất ngắn, chỉ có vài giây.

Khoảnh khắc cuối cùng, tôi thấy biểu cảm trên mặt em trai thay đổi rõ rệt, trở nên vô cùng sợ hãi.

Nhưng trong khung hình không hề xuất hiện thứ gì đáng sợ cả.

Tôi lặp đi lặp lại video hơn mười lần, cuối cùng, lưng tôi toát mồ hôi lạnh.

Tôi đã phát hiện ra, rốt cuộc em trai đang sợ điều gì.

05

Nền gạch trên sàn rất nhẵn bóng, có thể phản chiếu lờ mờ khuôn mặt của em trai.

Tôi bấm nút tạm dừng.

Cuối cùng, tôi nhìn thấy phía sau khuôn mặt em trai phản chiếu trên gạch, còn có một khuôn mặt người.

Khuôn mặt đó ở rất gần em trai, gần như tựa cằm lên vai thằng bé.

Mái tóc đen dày che khuất hoàn toàn ngũ quan của người đó.

Em trai rõ ràng cũng phát hiện ra người ở phía sau mình, nên mới lộ ra biểu cảm kinh hoàng như vậy.

Đó chính là thứ mà em ấy sợ hãi.

Tim tôi đập càng lúc càng nhanh.

Tệp video thứ ba có tên “Tiếp cận”.

Video mới bắt đầu, chỉ thấy một màu đen kịt.

Tôi thậm chí còn không nghe thấy tiếng thở.

Dần dần, màn hình có một chút ánh sáng.

Tôi cau mày, nhìn chằm chằm vào màn hình.

Góc nhìn này dường như được quay từ dưới gầm giường.

Ống kính chĩa vào tấm ván gỗ dưới đáy giường.

Ý nghĩ này khiến tôi cảm thấy rợn tóc gáy.

Lúc đó, người quay phim đang trốn dưới gầm giường của em trai.

Đột nhiên, ống kính di chuyển, góc nhìn từ từ xoay ra ngoài giường.

Tôi nhìn thấy một đôi dép lê kẻ sọc màu xanh.

Trong tích tắc, da đầu tôi tê rần.

Bởi vì đôi dép này chính là đôi tôi đang đi trên chân.

Yết hầu tôi chuyển động khô khốc.

Cuối cùng tôi cũng biết tại sao video này lại tên là “Tiếp cận”.

Bởi vì người quay phim đang trốn dưới gầm giường, đang tiến lại gần tôi.

Lòng bàn tay tôi tịn đầy mồ hôi lạnh.

Từ dưới gầm giường, truyền ra tiếng ma sát chói tai,

Giống như ai đó dùng móng tay sắc nhọn cào mạnh xuống sàn nhà.

Tôi từ từ lùi lại, mắt chằm chằm dán vào gầm giường.

Đúng lúc này, một bàn tay lặng lẽ đặt lên vai tôi.

Tôi giật thót quay đầu lại.

Chị cả đang đứng sau lưng tôi, nghi hoặc nhìn tôi:

“Tiểu Nhược, nửa đêm nửa hôm em không ngủ, ở đây làm gì vậy?”

Tôi kinh hãi chỉ tay xuống gầm giường.

Chị cả khó hiểu nhìn xuống đó.

Chị bước tới, khom người nhìn xuống.

Sau đó chị “hừ” một tiếng, chui tọt vào gầm giường.

“Chị?” Tôi căng thẳng gọi.

Dưới gầm giường im lìm như chết, không có bất kỳ âm thanh nào.

Tôi vội vàng cúi xuống xem.

Phát hiện chị cả đang nhìn chằm chằm lên phía trên.

“Tiểu Nhược, em mau vào đây xem.”

Chị hạ giọng nói với tôi.

Tôi vội vàng chui vào.

Trên tấm ván dưới gầm giường, kinh ngạc thay lại chi chít những dòng chữ nhỏ:

“Nhà chúng ta đang giấu một chuyện vô cùng đáng sợ.

Quan trọng nhất là, không ai nhận ra điều đó.

Kẻ đó là người thừa ra.

Ngay từ đầu kẻ đó đã không tồn tại.

Tôi rất sợ hãi.

Mỗi ngày, kẻ đó đều giám sát xem tôi có phát hiện ra bí mật của nó không.

Tôi phát hiện ra rồi.

Tôi chỉ có thể giả vờ như không biết, nhưng tôi biết tôi không thể giả vờ được lâu.

Ánh mắt của nó, lúc nào cũng chằm chằm nhìn tôi.

Tôi phải trốn đi, trốn đến một nơi mà nó không tìm thấy.”

Đoạn chữ này, là do em trai tôi viết.

Nhưng rốt cuộc có ý gì?