thời gian biểu.
Cửa đóng lại.
Phó Tư Niên đứng ở hành lang rất lâu, rồi rời đi.
***
Ngày chung kết, hội trường sáng rực ánh đèn.
Bốn gia đình đã vào vị trí. Khương Niệm và Tiểu Châu ở vị trí số 3, mẹ con chị Lưu ở vị trí số 1, hai nhóm còn lại là bố vận động viên và mẹ sinh đôi hotgirl lọt vào chung kết giữa chừng.
Ôn Tâm Duyệt ngồi trên ghế giám khảo với tư cách “Khách mời đặc biệt”. Cô ta mặc một chiếc váy dạ hội màu hồng nhạt, tóc bới cao, trang điểm tinh xảo nhưng vẫn giữ phong cách “thanh thuần” nhất quán.
Hình ảnh phát sóng trực tiếp trên toàn mạng đã bắt đầu được truyền đi. Mật độ bình luận cực kỳ cao, phần lớn là để xem Tiểu Châu.
*”Cục cưng thiên tài đến rồi đến rồi!”*
*”Hôm nay Tiểu Châu mặc vest nhỏ đẹp trai quá.”*
*”Khương Niệm không xứng đáng đứng ở đây, trong khu bình luận có tổng hợp lịch sử đen tối của cô ta kìa.”*
*”Ôn Tâm Duyệt làm giám khảo hợp lý quá, cô ấy tương tác với bọn trẻ dịu dàng thật đấy.”*
Vòng nhiệm vụ đầu tiên mang tên “Nhà bếp gia đình”. Con cái sẽ chỉ huy phụ huynh làm một món ăn.
Tiểu Châu chọn món cà chua xào trứng. Không phải vì nó đơn giản, mà vì kinh phí có hạn, cà chua và trứng là sự kết hợp có chi phí thấp nhất trong các nguyên liệu hiện có. Cậu bé đứng trước bàn bếp, chỉ huy Khương Niệm thao tác từng bước một, giọng nói vững vàng, lượng dùng và thứ tự của mỗi bước đều nhớ rõ mồn một.
“Mẹ, bật lửa vừa trước. Dầu đừng nhiều quá, vừa đủ láng mặt chảo là được. Lúc đánh trứng mẹ thêm một chút nước, xào lên sẽ mềm hơn.”
Bình luận lại bùng nổ: *”Đứa trẻ này không lẽ lớn lên nhờ xem chương trình ẩm thực à?”*
Kết thúc vòng đầu, nhóm Tiểu Châu giành được điểm cao nhất toàn sân.
Vòng thứ hai là “Mê cung trí tuệ”. Trẻ em phải tự mình hoàn thành một thử thách mê cung được tạo thành từ các khối xếp hình và câu đố. Vòng này phụ huynh không được giúp đỡ, chỉ có thể xem từ bên ngoài.
Bốn đứa trẻ đồng thời bước vào mê cung của mình.
Ba ải đầu Tiểu Châu vượt qua rất suôn sẻ. Câu đố ở ải thứ tư là một bài toán hình học cần suy luận logic, độ khó vượt xa trình độ bình thường của trẻ năm tuổi. Ba đứa trẻ kia đã bị kẹt lại, Đóa Đóa sốt ruột khóc òa lên.
Tiểu Châu ngồi xổm trước bảng câu hỏi, ngón tay chỉ vào các hình vẽ, đếm mười mấy giây, rồi ngẩng đầu lên, dán đáp án vào.
Chính xác.
Cậu là đứa trẻ duy nhất toàn sân vượt qua được ải thứ tư.
Tiếng vỗ tay vang lên trong hội trường. Số người xem trực tuyến đã tăng vọt lên 48 triệu.
Ôn Tâm Duyệt ngồi trên ghế giám khảo mỉm cười vỗ tay, quay sang nói điều gì đó với vị giám khảo bên cạnh. Micro không thu tiếng, nhưng khẩu hình miệng đã bị cư dân mạng trong phần bình luận đọc được: *”Đó là hướng suy nghĩ mà tôi đã dạy thằng bé từ trước.”*
Khương Niệm đứng bên ngoài, nhìn thấy hình ảnh Ôn Tâm Duyệt đang nói trên màn hình lớn, trên mặt không có biểu cảm gì.
Vòng thứ ba. Nhiệm vụ tối thượng.
Thiết kế của vòng này rất đặc biệt. Bốn đứa trẻ ngồi trên bục, lần lượt trả lời câu hỏi do ban giám khảo đưa ra. Không phải là cuộc thi kiến thức, mà là dạng câu hỏi mở về “Khả năng ứng biến trong cuộc sống”.
Ôn Tâm Duyệt với tư cách là một trong các giám khảo, có quyền đặt câu hỏi cho thí sinh.
Ba đứa trẻ trước đều lần lượt trả lời hai câu hỏi. Đến lượt Tiểu Châu, Ôn Tâm Duyệt giơ tay ra hiệu muốn đặt câu hỏi. Đạo diễn gật đầu đồng ý.
Ôn Tâm Duyệt mỉm cười với micro, giọng điệu dịu dàng: “Châu Châu, cô muốn hỏi con một câu. Nếu một ngày nào đó con phát hiện ra, mẹ đã nói dối con một chuyện rất quan trọng, con sẽ làm thế nào?”
Hội trường tĩnh lặng trong thoáng chốc.
Bàn tay Khương Niệm siết chặt lấy tay vịn ghế.

