Khương Niệm ngồi xổm xuống, nhìn ngang tầm mắt con. “Con xem lúc nào?”
“Tuần trước. Trong giờ Tin học ở trường.”
“Con dùng máy tính của trường tìm tên mẹ à?”
“Vâng.” Đôi mắt Tiểu Châu sáng lấp lánh, “Con tìm ra nhiều thứ lắm. Có người khen mẹ, có người chửi mẹ. Mấy lời chửi mẹ con đọc hai câu là tắt luôn. Tại vì họ nói sai.”
Khương Niệm kéo con vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu cậu. Đứa bé nhỏ xíu này cái gì cũng biết, cái gì cũng thu vào tầm mắt, nhưng không bao giờ khiến cô cảm thấy gánh nặng.
“Mẹ sẽ suy nghĩ thật kỹ.” Cô nói.
“Vâng. Không vội.” Tiểu Châu rúc trong ngực cô, vỗ vỗ lưng cô như một ông cụ non đang an ủi người khác, “Đằng nào thì mẹ làm gì con cũng thấy mẹ lợi hại hết.”
***
Ba tháng sau.
Mùa đông ở Lâm Giang không quá lạnh, nhưng không khí rất ẩm. Khương Niệm quấn chiếc áo bông dày đứng ở cửa một trường quay nhỏ, nhìn nhân viên bên trong đang điều chỉnh ánh sáng.
Đây là một dự án phim ngắn độc lập. Đạo diễn là một thanh niên vừa tốt nghiệp học viện điện ảnh được hai năm, tác phẩm từng đoạt giải ở vài liên hoan phim nhỏ. Bộ phim ngắn kể về một người mẹ đơn thân giữa đêm khuya cưỡi xe máy điện chạy xuyên qua thành phố để mua thuốc cho đứa con ốm. Mười lăm phút, không có lời thoại, hoàn toàn dựa vào diễn xuất và ngôn ngữ điện ảnh.
Khi đạo diễn tìm đến, Khương Niệm đã do dự mất ba ngày.
Không phải vì bản thân vai diễn. Vai diễn đó nhắm mắt cô cũng diễn được. Mà là vì một khi trở lại trước ống kính, đồng nghĩa với việc cô chọn bước chân lại vào lĩnh vực từng nuốt chửng mình.
Điều cuối cùng khiến cô gật đầu, là vì một câu nói của Tiểu Châu.
Hôm đó tan học về, Tiểu Châu đưa cho cô một bức tranh. Trong tranh là một người phụ nữ lái xe máy điện, chở một cậu bé ở ghế sau, hai người lao vào một khoảng ánh sáng rực rỡ màu vàng.
“Cái này là gì?” Khương Niệm hỏi.
“Là mẹ.” Tiểu Châu nói, “Mẹ đang tiến về phía trước.”
Khương Niệm ngắm nhìn bức tranh ấy. Vẽ không đẹp, tỷ lệ lệch lạc hết cả, bánh xe máy điện bị vẽ thành hình bầu dục. Nhưng vùng ánh sáng vàng đó rất chói chang, được tô rất mạnh, sáp màu gần như rạch thủng cả giấy.
Ngày hôm sau, cô gọi điện cho vị đạo diễn trẻ kia. “Tôi nhận.”
Quá trình quay phim diễn ra rất suôn sẻ. Chỉ mất ba ngày. Không chuyên viên trang điểm, không người làm tạo hình, Khương Niệm để mặt mộc, mặc chiếc áo bông của chính mình, lái chiếc xe máy điện thuê, đi đi lại lại trên con đường đêm ấy trước ống kính hết lần này đến lần khác.
Cảnh quay cuối cùng là cô đến hiệu thuốc, mua được thuốc, đứng mỉm cười dưới ánh đèn trước cửa hiệu. Nụ cười đó không phải là diễn. Cô nghĩ về đêm Tiểu Châu bị sốt năm hai tuổi, nghĩ về việc bản thân đã phải chạy qua ba bệnh viện mới mua được thuốc hạ sốt. Nụ cười ấy là nụ cười khi mọi chuyện đã qua, là tiếng thở phào nhẹ nhõm “cuối cùng cũng xong”.
Khi đạo diễn hô cắt, hiện trường im lặng một lúc rất lâu. Sau đó, cậu ta lên tiếng: “Cảnh này qua.”
Vào buổi chạng vạng ngày đóng máy, Khương Niệm lái xe máy điện đi đón Tiểu Châu. Mùa đông trời tối sớm, đèn đường đã được thắp sáng. Cô dừng ở cổng trường, Tiểu Châu từ trong chạy ra, cặp sách nhấp nhô trên lưng.
“Mẹ, quay xong rồi ạ?”
“Quay xong rồi.”
“Có hay không mẹ?”
“Đợi lúc nào phát sóng con tự xem.”
“Vâng.” Tiểu Châu trèo lên yên sau, vòng tay ôm lấy eo cô, “Mẹ ơi, nụ cười của mẹ hôm nay không giống mọi ngày.”
“Không giống chỗ nào?”
“Thoải mái hơn trước.” Cậu bé áp mặt vào lưng cô, “Ngày trước lúc mẹ cười, vai mẹ gồng cứng lắm. Hôm nay không gồng nữa rồi.”
Khương Niệm nổ máy, hòa vào dòng xe cộ ban chiều. Đèn xe soi sáng con đường phía trước, những cành ngô đồng trơ trọi hai bên đường đổ bóng dày đặc dưới ánh đèn.
“Mẹ.” Tiếng Tiểu Châu truyền lại từ phía sau, hơi rầu rĩ.
“Hửm?”

