Tống Nhược Nhược khoác áo hồ ly đỏ rực, đôi mắt to tròn long lanh nhìn ta chăm chú.
Mềm mại, sợ sệt, giống hệt như lần đầu tiên gặp mặt.
Chương 2
3
Mẫu thân của Tống Nhược Nhược – công chúa Cẩm Hoa – là trưởng công chúa của Đại Sở, được gả sang Mạc Bắc để hòa thân.
Một nữ tử kiêu sa chói lọi như vậy, vì chặn bước vó ngựa phương Bắc tràn xuống, vì che chở cho muôn dân bách tính, đã dùng thân mình chặn đứng sát tâm của Mạc Bắc vương.
Đó là nỗi đau không bao giờ nguôi trong lòng người dân Đại Sở.
Nhất là khi nghe tin trưởng công chúa bị giam dưới đất, sống cùng heo dê, bị Mạc Bắc vương đã năm mươi tuổi đem ra làm trò đùa trước công chúng như món đồ chơi.
Bệ hạ nhẫn nhịn mười mấy năm, mãi đến khi quốc giàu dân mạnh mới ra lệnh cho phụ mẫu ta một trận đánh thẳng vào Mạc Bắc, cứu trưởng công chúa trở về kinh.
Tiếc rằng, nữ tử từng sống động như thế, sớm đã kiệt quệ vì mười lăm năm nhục nhã hành hạ.
Bà chết trên đường về kinh, để đưa di thể bà về cố đô, phụ mẫu ta cuối cùng cũng bỏ mạng ở Tiếu Ngọc quan.
Ngược lại, nữ nhi của trưởng công chúa – Tống Nhược Nhược – theo linh cữu nhập kinh.
Vị nữ tử chưa từng có ai nghe đến tên này, gầy gò yếu ớt, rụt rè quỳ nơi đại điện không dám ngẩng đầu.
Nàng nói, từ khi sinh ra đã sống trong chuồng dê cùng mẫu thân, chưa từng học qua quy củ hay chữ nghĩa, càng không biết gì về hoàng cung Mạc Bắc.
Là mẫu thân dạy nàng tiếng Đại Sở, hết lần này đến lần khác nói với nàng, trong hoàng cung Đại Sở có ngoại tổ mẫu và cữu cữu của nàng.
Rằng hai mẹ con họ, nhất định sẽ có ngày trở về nhà của chính mình.
Giờ nàng đã về nhà, nhưng lại vĩnh viễn không còn mẫu thân.
Thái hậu mất đi ái nữ, đau đớn tột cùng, chẳng màng tất cả, giữ lại đứa con duy nhất của ái nữ ở kinh thành, nâng niu như trân châu bảo ngọc.
Dẫu nàng có huyết thống Mạc Bắc, dẫu lời nàng không chứng cứ.
Thậm chí đối mặt với sự phản đối của văn võ bá quan, sự cản trở của bệ hạ, thái hậu vẫn nắm tay ta, rơi lệ đục cầu xin ta thương xót nàng, cho Tống Nhược Nhược một con đường sống.
Tống Nhược Nhược dưới sự khích lệ của thái hậu, rụt rè bước đến trước mặt ta, đưa ra con dao găm mẫu thân ta luôn mang theo bên mình.
“Tỷ tỷ, Vũ tướng quân nói, người mãi mãi yêu tỷ, bảo tỷ phải sống cho tốt. Là ta nợ tỷ, ta sẽ trả.”
Mối hận với Mạc Bắc của ta, trong khoảnh khắc đó đã dâng đến đỉnh điểm.
Nhưng Tống Nhược Nhược là đứa trẻ mẫu thân ta đã dùng mạng để bảo vệ, ta không nên hận nàng.
Dưới sự cầu khẩn của thái hậu, ta trở thành người bạn duy nhất của Tống Nhược Nhược.
Lần đầu tiên nàng được tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân, là ta ở bên cạnh.
Nửa đêm nàng hoảng sợ khóc lớn, là ta ôm vào lòng dỗ dành.
Ngay cả khi nàng mở đôi mắt vô tội, trong ánh mắt chán ghét của Vệ Chiêu và Thẩm Yến không dám ngẩng đầu, cũng là ta nắm tay nàng, kéo nàng vào vòng tròn ba người của chúng ta.
Nhưng ta chưa bao giờ nghĩ, sẽ bị nàng cướp đi tất cả, cuối cùng trắng tay.
“Phó Tịnh, Nhược Nhược đang nói chuyện với ngươi, nghe thấy không?”
4
Ánh mắt sắc bén của Vệ Chiêu mang theo sự lạnh lẽo khó chịu, lạnh lùng rơi trên mặt ta.
“Nhưng ta không muốn làm bạn với nàng ta.”
Nói xong, ta quay đầu đi thẳng vào viện.
Lại bị Vệ Chiêu nắm chặt cổ tay kéo lại:
“Ngươi càng ngày càng không biết quy củ và lễ độ nữa rồi, ta đã nói xong đâu, ngươi đã vội quay lưng bỏ đi.”
Hắn chỉ khẽ dùng lực, ta liền như chiếc lá bị hất văng ra xa.
Lòng bàn tay bị trầy xước, máu chảy đầm đìa.
Vệ Chiêu theo bản năng muốn kéo ta dậy, nhưng ta đã nhắm mắt lại, ngửa mặt chờ cái tát giáng xuống.
Đó là thói quen bị đánh trong chiếu ngục mà hình thành.
Bởi vì trốn tránh chỉ khiến trừng phạt thêm nặng.
Chỉ có ngoan ngoãn mới tránh được thêm đau đớn.
Vệ Chiêu khựng lại:
“Ngươi… ngươi đang làm gì vậy?”
Ta mở mắt ra, nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc nhưng không còn nụ cười rạng rỡ như xưa, điềm đạm đứng dậy:
“Ngươi còn đánh không? Không đánh thì ta đứng lên.”

