Tam hoàng tử mất kiên nhẫn phất tay, cắt ngang lời hắn, cười khinh miệt:
“Có tra ra thì liên quan gì tới ta? Toàn bộ đều là do Thẩm Minh Ngọc con ngu xuẩn kia làm!”
“Điểm tâm là do chính tay Thẩm Minh Ngọc làm, tự mình dâng lên, liên quan gì đến ta?”
Nói tới đây, trong mắt hắn lóe lên một tia chán ghét.
“Nếu không phải đại ca tốt của ta qua lại quá thân với Thẩm Minh Châu, ta cũng chẳng cần dùng tới thủ đoạn này.”
“Lỡ như thật sự để hắn cưới Thẩm Minh Châu con ngốc kia làm Thái tử phi, Thẩm Đạt lão già yêu nữ như mạng ấy chắc chắn sẽ vì con gái mà toàn tâm toàn ý ủng hộ hắn. Đến lúc đó, ta còn trò gì để diễn nữa?”
“Vậy ngài cũng nên bàn bạc trước với ta!”
Mưu sĩ tức đến run giọng.
“Bàn với ngươi?”
Tam hoàng tử hừ lạnh một tiếng.
“Bàn với ngươi thì có ích gì? Ngươi ngoài việc bảo ta ẩn nhẫn, bảo ta nhẫn nhịn, còn làm được gì nữa?”
Hắn đứng dậy, chắp tay sau lưng.
“Ngươi cứ yên tâm. Ban đầu ta cũng chỉ là thử xem sao, ai ngờ Thẩm Minh Ngọc ngu muội đến thế, vậy mà tin thật những lời tình thâm bất diệt của ta.”
“Khi ta đưa phần đậu đỏ đặc chế đó cho nàng, nói là bí phương để lấy lòng Thái tử, nàng ta chẳng hề nghi ngờ chút nào, mừng rỡ mang đi làm.”
“Nhân đậu đó ta đã hạ thứ gì vào, tương khắc với dược vật Thái tử dùng lâu năm, ngay cả ngân châm cũng không thử ra!”
“Ta vốn định lặng lẽ tiễn hắn lên đường, ai ngờ Thẩm Minh Châu con ngốc kia lại lao vào. Thuốc nàng ta dùng hằng ngày lại trùng hợp cũng có vị ấy… đúng là chết đáng đời, phá hỏng đại sự của ta!”
Cái gì?!
Ta kinh hãi bịt chặt miệng.
Thì ra hắn thật sự lừa Minh Ngọc!
Thì ra ta thật sự là bị đầu độc mà chết!
“Lỗ mãng quá!”
Mưu sĩ đau xót đập mạnh đùi.
“Ta hỏi ngài, nếu kế hoạch thật sự thành công, Thái tử đột tử, ngài nghĩ bệ hạ là kẻ ngu sao? Không tra ra được ư?”
“Tra? Tra thế nào?”
Tam hoàng tử thản nhiên, trong mắt lóe lên ánh điên cuồng.
“Mọi chứng cứ đều chỉ về phía Thẩm Minh Ngọc, chỉ về Thẩm gia.”
“Ta đã cho người ngụy tạo sẵn thư từ Thẩm Đạt thông đồng phản quốc, mưu hại trữ quân. Chỉ cần Thái tử vừa chết, ta sẽ lập tức bắt Thẩm Minh Ngọc, giết nàng diệt khẩu, rồi đổ hết tội danh lên đầu Thẩm gia!”
“Đến lúc đó Thẩm gia bị tru di cửu tộc, còn ai có thể đứng ra biện hộ cho bọn họ?”
“Dù sau này phụ hoàng có nghi ngờ, thì đã sao?”
“Thái tử đã chết, lão Tứ bất học vô thuật, lão Thất còn nhỏ. Giang sơn này, ngoài giao cho ta, còn giao cho ai được nữa?”
“Điện hạ… ngài đã nghĩ quá đơn giản về cuộc tranh đoạt ngôi vị này rồi…”
Mưu sĩ thở dài, nhìn Tam hoàng tử, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng.
“Hừ, ta thấy là ngươi già rồi, gan cũng nhỏ theo.”
Tam hoàng tử khinh thường ngồi trở lại ghế, nét đắc ý lại hiện lên.
“Dẫu lần này âm sai dương thác chết mất một con ngốc, nhưng cũng không phải hoàn toàn không thu hoạch. Phụ hoàng ban hôn Minh Ngọc cho ta, vừa là bồi thường, cũng là ám chỉ. Binh quyền của Thẩm tướng quân, sớm muộn gì cũng là của ta!”
Mưu sĩ lộ vẻ lo lắng, còn định khuyên thêm:
“Điện hạ, Thẩm tướng quân hắn…”
“Được rồi, không cần nói nữa!”
Tam hoàng tử khoát tay cắt lời.
“Ta sẽ tiếp tục dỗ dành Thẩm Minh Ngọc con ngu xuẩn kia, để nàng ngoan ngoãn nghe lời. Ngươi cứ yên tâm, bổn vương tự có chừng mực!”
Ta lơ lửng trong phòng, chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát.
Phải làm sao đây?
Thì ra tất cả dịu dàng của hắn với Minh Ngọc đều là giả, mọi lần “tình cờ gặp gỡ” đều là tính toán.
Hắn thậm chí còn muốn lợi dụng Minh Ngọc để giết Thái tử ca ca, hủy diệt cả nhà chúng ta.
Còn Minh Ngọc thì…
Ta nhìn về hậu viện…
“Chạy mau đi, Minh Ngọc. Tam hoàng tử hắn… hắn là kẻ đại ác, muốn hại cả nhà chúng ta!”
Ngày hôm sau, tại triều sớm, phụ thân – từ sau khi ta qua đời vẫn luôn cáo bệnh không lên triều – hôm nay khoác triều phục, xuất hiện giữa điện Kim Loan.
Tam hoàng tử thấy vậy, lập tức bước lên định lấy lòng, nhưng phụ thân như không nhìn thấy, thẳng bước vượt qua hắn, tiến đến trước điện.
“Thần, Thẩm Đạt, có việc tấu trình.”
Giữa Kim Loan điện, phụ thân tiến lên một bước, dập đầu thật mạnh trước Hoàng đế.
“Bệ hạ! Thần… khẩn cầu bệ hạ cho phép thần giải giáp quy điền!”
Ầm — !
Trong điện lập tức xôn xao.
“Thẩm ái khanh, vì sao lại như vậy?”
Hoàng đế tuy lộ vẻ kinh ngạc, nhưng nơi đáy mắt lại thoáng qua một tia vui mừng khó nhận ra.
“Bệ hạ!”
Phụ thân ngẩng đầu, hai mắt đỏ ngầu.
“Thần tuổi cao sức yếu, lại vì… vì tiểu nữ Minh Châu đột ngột qua đời, lòng đã nguội lạnh như tro tàn, thực sự không còn đủ sức thống lĩnh tam quân, e làm chậm trễ quốc sự, hổ thẹn với sự tín nhiệm của bệ hạ!”
Hai tay ông run rẩy nâng lên một chiếc hộp gỗ:
“Thần nửa đời chinh chiến, không thẹn với quốc, không thẹn với quân.”
“Nay nguyện giao lại soái ấn binh phù, chỉ cầu bệ hạ niệm tình thần còn chút khổ lao, cho phép thần đưa thê tử rời đi, vì đứa con gái khổ mệnh của thần… dựng lều thủ mộ, kết thúc quãng đời còn lại!”
Hoàng đế còn chưa kịp lên tiếng, giọng nói gấp gáp của Tam hoàng tử đã vang lên:
“Thẩm tướng quân! Không thể!”
Hắn đột ngột bước ra khỏi hàng, lớn tiếng:
“Phụ hoàng! Thẩm tướng quân là trụ cột của quốc gia, dù biên cương nay đã tạm yên, cũng không thể thiếu đại tướng tọa trấn! Dù tướng quân có đau lòng vì mất nữ nhi, cũng phải lấy đại cục làm trọng, không thể vì tư tình mà bỏ bê quốc sự a!”
Nhưng phụ thân ta dường như chẳng nghe thấy lời hắn, ánh mắt ông trực tiếp lướt qua Tam hoàng tử, nhìn thẳng về phía hoàng đế:
“Bệ hạ! Thần cố gắng đến hôm nay, giành lấy vinh quang thân này, nói một câu đại bất kính — tất cả đều là vì đứa ngốc kia của thần!”
“Minh Châu từ nhỏ đã không lanh lợi như bao đứa trẻ khác, thần luôn lo khi trăm tuổi rồi sẽ chẳng còn ai che chở cho con bé.”
“Chỉ có liều mạng trèo lên cao, thần mới có thể bảo vệ nó cả đời bình an, dù… dù nó là một đứa trẻ ngốc, cũng có thể an ổn vui vẻ sống hết cuộc đời này…”
Nước mắt ông rơi lã chã:
“Nội nhân từng khuyên thần sinh thêm một đứa, thần không chịu! Thần sợ thêm một đứa thì phần yêu thương dành cho Minh Châu sẽ ít đi. Thần chỉ cần nó, chỉ muốn cho nó những gì tốt đẹp nhất trên đời…”
“Nhưng bây giờ… nó không còn nữa rồi…”
Giọng phụ thân ta bỗng chùng xuống:
“Thần giữ binh quyền này, giữ quan chức này, còn có ý nghĩa gì nữa? Thần không còn sức để tranh giành, cũng chẳng muốn tranh giành nữa. Khẩn cầu bệ hạ, nể tình thần yêu con vô độ, ban cho thần một con đường lui.”
Lời ông vừa dứt, văn võ bá quan toàn triều đều xúc động.
Ta thấy nhiều lão thần mặt lộ vẻ xót xa, lén lau nước mắt.
Thái tử ca ca cũng không giấu nổi cảm xúc, ánh mắt đỏ bừng.
Ngay cả Tạ Lê cũng cúi đầu thật thấp, hai tay nắm chặt.
Hoàng đế thở dài:
“Thẩm ái khanh… lòng yêu con, trời đất chứng giám. Trẫm chuẩn tấu.”
“Niệm tình khanh chinh chiến nửa đời, đặc cách giữ lại hư hàm Trấn Quốc Đại Tướng Quân, bổng lộc không giảm, để biểu thị vinh sủng.”
Phụ thân dập đầu thật mạnh:
“Thần, tạ bệ hạ long ân.”
Ta ngơ ngác nhìn bóng lưng còng của phụ thân, bỗng cảm thấy nghẹn ngào đến khó thở.
Phụ thân không làm Đại tướng quân nữa rồi. Vì ta… ông từ bỏ phủ tướng quân, từ bỏ cả binh quyền.
Trước kia ta luôn ước ông đừng vào triều, đừng ra chiến trường, có thể ở nhà chơi với ta nhiều một chút.
Vậy mà giờ đây ông thật sự không làm Đại tướng quân nữa… lòng ta lại đau như cắt.
Ông không nên kết thúc như thế.
Nhưng khi ta liếc sang thấy sắc mặt Tam hoàng tử như đưa tang, một luồng hả hê lại trào lên.
Phụ thân không làm Đại tướng quân nữa rồi, ngươi còn tính toán gì được nữa?
Chỉ là Minh Ngọc… Minh Ngọc phải làm sao đây?
Tam hoàng tử… hắn có trút giận lên đầu Minh Ngọc không?
Ta bất an vô cùng, liền quay người bay vội về phủ Tam hoàng tử.
Trong phủ, Minh Ngọc đang thẹn thùng ngồi trước gương chải tóc.
Nghe tiếng động từ tiền viện truyền tới, nàng lập tức đứng dậy, chỉnh sửa váy áo, vui mừng đi ra đón.
“Điện hạ, người về…”

