Nước thuốc nâu sẫm văng tung tóe khắp nơi.

Hắn như bị sét đánh, cứng đờ người ngồi trên giường, mắt mở to như chuông đồng, nhìn chằm chằm Tiêu Cảnh Liêm như thể không nhận ra người trước mặt là ai nữa.

【Pụ ——!】

Táo trong miệng ta phun hết ra!

【WTF! (⊙口⊙)!!!】

【Chơi lớn luôn hả?!】

【Tấn công thẳng luôn rồi?!】

【Anh Tiêu ngầu dữ trời!】

【Đại ca! Gật đầu mau đi!】

【Mau đồng ý đi mà!】

【Mối này ta duyệt rồi đó nha!】

Trong lòng ta hét lên như chuột chũi!

Kích động đến mức bàn tay nhỏ vỗ bàn liên hồi!

Thẩm Vân Xuyên bị ta làm ồn đến giật mình tỉnh lại, mặt lập tức đỏ bừng!

Đỏ như tôm luộc!

Hắn túm lấy gối đập thẳng về phía Tiêu Cảnh Liêm!

“Tiêu Cảnh Liêm! Ngươi bị điên à?!”

“Nói nhăng cuội gì đó hả?!”

Tiêu Cảnh Liêm dễ dàng bắt lấy cái gối, ánh mắt vô cùng kiên định.

“Ta không điên.”

“Ân cứu mạng, lấy thân báo đáp.”

“Danh chính ngôn thuận.”

“Ngươi cứu ta.”

“Người của ta, chính là của ngươi.”

“Cả đời này.”

“Đều do ngươi quản.”

Hắn nói rất bình thản.

Nhưng lại mang theo sự quyết tuyệt không thể nghi ngờ.

Từng chữ từng lời, như chiếc búa nhỏ, nện lên tim Thẩm Vân Xuyên, cũng nện luôn vào trái tim bé bỏng mê ăn dưa của ta!

【A a a a!】

【Ngầu quá đi mất!】

【Đại ca mau nhào lên!】

【Đừng chùn bước!】

Thẩm Vân Xuyên hoàn toàn đơ người.

Hắn nhìn gương mặt nghiêm túc của Tiêu Cảnh Liêm, há miệng, định chửi.

Nhưng một chữ cũng không thốt ra nổi.

Hai tai đỏ như sắp chảy máu.

Cuối cùng, hắn đột ngột kéo chăn lên, trùm kín đầu như con tằm ngại ngùng.

Tiếng nói u u từ trong chăn vọng ra.

“Cút!”

“Gia muốn ngủ!”

Tiêu Cảnh Liêm nhìn cái chăn đang động đậy kia, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười rất nhạt, nhưng đầy khí thế quyết đoạt.

“Ừ.”

“Ngươi ngủ.”

“Ta canh cho.”

Hắn kéo một cái ghế, thật sự ngồi xuống bên giường.

Y như một vị thần giữ cửa.

Ta ôm quả táo cắn dở, nhìn chăn cuộn một bên, nhìn thần giữ cửa một bên, khóe miệng cong đến tận mang tai.

【He he he……】

【Mê quá đi mất!】

【Ngọt xỉu luôn! (❤´艸`❤)】

【Mối hôn sự này!】

【Chốt đơn rồi!】

10

Ngày tháng trong cảnh gà bay chó sủa cứ thế trôi qua vui vẻ.

Vết thương của đại ca Thẩm Vân Xuyên đã lành, quan hệ giữa hắn và Tiêu Cảnh Liêm……

Ừm, “rất ổn định”.

Gặp là cãi, cãi xong lại dính lấy nhau.

Dính dính nhớp nhớp, không nỡ nhìn luôn.

Đại tỷ Thẩm Vân Thư hoàn toàn bước ra khỏi bóng tối.

Cười nhiều hơn, dưới sự khích lệ của mẫu thân, bắt đầu học quản lý một số sản nghiệp của Hầu phủ.

Làm đâu ra đấy.

【Đại tỷ lợi hại quá đi! (✪ω✪)】

【Nữ cường nhân!】

【Tên cặn bã đó không xứng!】

Phụ thân mẫu thân nhìn ba chúng ta, nếp nhăn nơi khóe mắt đều chứa đầy ý cười.

Hôm ấy, ta đang rúc trong lòng nương, nghe bà kể chuyện.

“……Công chúa nhỏ cuối cùng đã đánh bại ác long……”

“Và sống hạnh phúc bên hoàng tử……”

Ta ngáp một cái.

【Lỗi thời……】

【Con rồng có làm gì sai đâu……】

【Người ta chỉ muốn giữ cửa thôi mà……】

【Hoàng tử mới là người xấu……】

【Tới cướp địa bàn nhà người ta……】

Nương bật cười, nhéo mũi ta một cái.

“Con đó…… lý lẽ kỳ quặc đầy đầu……”

Lúc này, quản gia Phúc bá mặt mày hớn hở chạy vào.

“Hầu gia! Phu nhân! Đại hỉ!”

“Thánh chỉ tới rồi!”

“Thánh chỉ đã tới cổng phủ rồi!”

Cả nhà giật mình! Mọi người vội vàng đứng dậy thay y phục, hấp tấp chạy ra tiền viện.

Bàn hương án đã được bày sẵn từ lâu.

Thái giám tuyên chỉ cười tươi roi rói, chậm rãi mở cuộn thánh chỉ màu vàng tươi, giọng the thé vang vọng khắp sân:

“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu rằng:”

“Vĩnh An Hầu Thẩm Nghị, trung dũng vì nước, trấn thủ biên cương có công……

Đặc ban phong làm Thái tử Thái bảo, ban tặng Đan thư Thiết khoán!”

“Thế tử Thẩm Vân Xuyên, cứu giá có công (ám chỉ cứu Tiêu Cảnh Liêm, Thánh thượng thấu rõ), anh kiệt tuổi trẻ……

Được thăng chức Phó Thống lĩnh Cấm vệ quân tiền triều!”

“Còn nữa, thiên kim Hầu phủ Thẩm Vân Thư, ôn nhu hiền thục……

Đặc chỉ phong làm ‘Minh Huệ huyện chủ’!”

“Khâm thử——!”

Thánh chỉ đọc xong, cả nhà sững sờ.

Đặc biệt là lúc nghe đại tỷ được phong Huyện chủ.

【Huyện chủ?】

【Đại tỷ cũng có phần?】

【Hoàng thượng…… thật biết cách làm người ta cảm động đấy!】

【Biết cách xoa dịu lòng người nhà ta ghê!】

【Tốt lắm tốt lắm! (๑•̀ㅂ•́)و✧】

Vĩnh An Hầu là người đầu tiên phản ứng lại, quỳ xuống lĩnh chỉ.

“Thần! Tạ ơn long ân!”

“Vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!”

Tiễn xong thái giám tuyên chỉ, tiền viện bỗng trở nên náo nhiệt!

Phụ thân cầm tấm Đan thư Thiết khoán, tay run lên bần bật.

Mẫu thân cảm động đến rơi nước mắt.

Đại ca Thẩm Vân Xuyên thì ngơ ngác:

“Cấm vệ…… Phó thống lĩnh?”

“Ta á?”

Hắn chỉ vào mũi mình, không dám tin.

Đại tỷ Thẩm Vân Thư nâng sách phong Huyện chủ trong tay, viền mắt đỏ hoe, lại hơi lúng túng:

“Ta…… Huyện chủ?”

Ta sải bước bằng đôi chân ngắn nhỏ, chạy đến bên đại tỷ, ôm lấy chân nàng, ngẩng mặt lên:

“Tỷ ơi! Huyện chủ!”

“Giỏi quá đi!”

Thẩm Vân Thư cúi đầu nhìn ta, cuối cùng cũng rơi nước mắt.

Nhưng là nước mắt hạnh phúc.

Nàng cúi người bế bổng ta lên.

“Ừ! Giỏi lắm!”

“Bảo Nhi là giỏi nhất!”

Cả nhà đắm chìm trong niềm vui sướng to lớn.

Cả không khí cũng như ngọt ngào hơn hẳn.

“Cha! Mẹ! Đại ca! Đại tỷ!”

Ta vung vẩy đôi tay nhỏ xíu, lớn tiếng tuyên bố:

“Chúng ta!”

“Về sau!”

“Đi đứng ngang tàng!”

“(≧∇≦)ノ”

“Vui quá!”

Cả nhà sững lại một thoáng.

Sau đó bật cười rôm rả!

“Hahaha! Đúng vậy! Đi ngang tàng!”

“Con bé này……”

“Cua nhỏ!”

“Được, nghe lời Bảo Nhi.”

Ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả sân vườn, phủ lên một tầng ánh sáng ấm áp.

Tiếng cười vang vọng, hòa thuận vui vầy.

Ta rúc trong bờ vai thơm tho của tỷ tỷ, nhìn những người thân yêu nhất của ta, trong lòng như được thứ gọi là “hạnh phúc” lấp đầy tràn trề.

【He he……】

【Làm con sâu gạo ở Hầu phủ……】

【Tuyệt cú mèo!】

【Bổn bảo bảo……】

【Muốn ăn vạ cả đời!】

【Ai cũng đừng hòng đuổi ta đi!】

【(๑¯∀¯๑)】

【Hoàn hảo!】

(Toàn văn hoàn)