Trái lại, lại mang chút khí chất của bọn tay sai chốn triều đình phàm tục.

Lục sư đệ vẻ mặt nghiêm trọng, trong mắt lóe lên vẻ kiêu ngạo.

“Tiểu sư muội, trước khi lên núi, ta chính là Thần bộ đệ nhất của Lục Phiến Môn trong triều đình.”

“Thần bộ?”

Tiểu sư muội không hiểu tại sao Lục sư đệ bỗng nhiên lại nhắc đến chuyện này với nàng.

“Đúng vậy, nửa năm trước, các sư huynh sư tỷ liên tiếp ngã xuống dưới tay Ma môn, ta vẫn luôn âm thầm truy tìm hung thủ.”

Tiểu sư muội nghe vậy lập tức túm chặt lấy tà váy, mím chặt môi.

Lục sư đệ như không nghe thấy: “Cuối cùng, ta đã phát hiện ra một sự thật cực kỳ khủng khiếp.”

Tiểu sư muội không kìm được mà kêu lên: “Sự thật gì?”

Nàng vừa mong đợi, lại vừa lo sợ.

Nửa năm nay, nàng một mình ôm khư khư lấy sự thật, chẳng thể thổ lộ cùng ai.

Gánh nặng khi phải một mình cõng trên lưng mối thù và sự thật suýt chút nữa đã đánh gục nàng.

Nếu có thể, nàng thật sự mong có người cùng chia sẻ.

Nhưng nhớ đến người đàn ông ác quỷ đó, nàng lại sợ sẽ mất thêm một sư huynh nữa.

Lục sư đệ giả vờ như không nhìn ra sự giằng xé của nàng.

“Nửa năm nay, ta đã đi khắp những nơi quanh tông môn mà sư huynh sư tỷ có thể lui tới.

Cuối cùng xác định một điều, đó là các sư huynh sư tỷ căn bản chưa từng rời khỏi sơn môn.”

Đồng tử Tiểu sư muội chấn động, thầm cảm thán trong lòng: Lục sư huynh quả không hổ là Thần bộ, thế mà lại thực sự tra ra được.

Lục sư đệ quay đầu lại, nhìn Tiểu sư muội.

“Tiểu sư muội, muội biết điều này có nghĩa là gì không?”

“Muội… muội không biết!”

“Ta cũng không muốn tin đâu, nhưng trong sư môn có động cơ và năng lực giết chết mấy vị sư huynh sư tỷ một cách thần không biết quỷ không hay, chỉ có một người duy nhất!”

Tim Tiểu sư muội đập thình thịch như đánh trống.

Không còn nghi ngờ gì nữa, người đó chính là Đại sư huynh!

“Đó chính là Sư tôn!”

“Hả?

Sư tôn sao?”

Vong Tình Thiên Tôn không biết từ lúc nào đã bay lơ lửng sau lưng Tiểu sư muội, nghe vậy bèn sững sờ, tự chỉ vào mình, miệng há thành hình chữ O.

“Đúng vậy!

Chính là Sư tôn!

Chắc chắn là bà ta bế quan đột phá thất bại, tẩu hỏa nhập ma rồi.

Bà ta muốn săn lùng các đệ tử để hoàn thành bước đột phá.”

Lục sư đệ quả quyết chắc nịch, Tiểu sư muội trong lòng rối bời.

“Nhưng… nhưng mà, đó là Sư tôn cơ mà!

Sư tôn sao có thể làm chuyện như vậy chứ?”

“Tiểu sư muội, muội vẫn còn quá ngây thơ, dò sông dò biển dễ dò, nào ai lấy thước mà đo lòng người!”

Lục sư đệ nói chắc như đinh đóng cột: “Có những kẻ bề ngoài như chính nhân quân tử, nhưng thực chất bên trong lại cầm thú không bằng!”

Tiểu sư muội: “…” Nghe có vẻ rất có lý, nhưng nghe thế nào cũng không giống đang nói về Sư tôn, mà giống như đang nói về Đạ… à không, Triệu Trường Sinh hơn!

Phải làm sao đây?

Phải làm sao đây?

Quá trình suy luận của Lục sư huynh đúng hết, nhưng kết quả lại sai bét rồi!

“Lục sư huynh, trong sư môn ngoài Sư tôn ra, hình như còn một người nữa có năng lực này đúng không?”

Lục sư đệ giả vờ sững người, phẩy tay cười nói: “Muội nói Đại sư huynh á?

Đừng đùa nữa!

Đại sư huynh nhân hậu từ bi, phong lưu tuấn ngạn, ngọc thụ lâm phong… Huynh ấy luôn là người ta sùng bái nhất, sao có thể làm ra chuyện này được?”

Tiểu sư muội: “…” Lục sư huynh, nụ cười vừa rồi của huynh xu nịnh quá, gớm ghiếc quá đi mất!

Còn ta ở bên trên thạch lao, khoanh tay trước ngực, mỉm cười thưởng thức diễn xuất của Lục sư đệ.

“Sư tôn quanh năm bế quan, thực chất người dạy dỗ chúng ta tu hành chính là Đại sư huynh.

Hơn nữa Đại sư huynh đã là tu sĩ kỳ Đại Thừa rồi, giết sư huynh sư tỷ đâu có động cơ gì chứ!”

Động cơ!

Tâm trí Tiểu sư muội khẽ động, đôi môi khẽ run rẩy, suýt chút nữa đã buột miệng nói ra sự thật.

Nhưng nghĩ lại, Lục sư huynh hiểu lầm Sư tôn cũng không sao, nếu mà thực sự tìm đến Đại sư huynh thì tiêu đời.

Lục sư đệ như nhìn thấu tâm can nàng, khẽ lắc đầu.

Xem ra lửa vẫn chưa đủ lớn!

“Tiểu sư muội, ta nói với muội những điều này, là muốn muội đề cao cảnh giác.

Đúng rồi, tuyệt đối đừng nói cho Đại sư huynh biết, Đại sư huynh tình cảm sâu đậm với Sư tôn, huynh ấy nhất định sẽ không thể chấp nhận được sự thật này đâu.”

Lục sư đệ quay lưng bước đi, giơ tay phải lên đầu vẫy vẫy chào tạm biệt.

“Ngày mai Chấp pháp trưởng lão của Chính Đạo Minh sẽ đến thị sát tông môn, khi đó ta sẽ đích thân đi tố giác.

Đợi mọi chuyện ngã ngũ, Đại sư huynh chắc sẽ dễ dàng chấp nhận hơn một chút.

Tiểu sư muội, bảo trọng nhé!”

Ánh mắt Tiểu sư muội lay động, trong lòng đấu tranh kịch liệt, bước chân của Lục sư đệ cũng ngày càng chậm lại.

“Lục sư huynh!”

Lục sư đệ khựng bước, khóe miệng không kìm được nữa, phải cố ép khóe miệng cụp xuống rồi mới dám quay đầu lại.

“Sao vậy, Tiểu sư muội?”

“Lục sư huynh!

Thực ra người giết các sư huynh sư tỷ, không phải Sư tôn, mà là Đại sư huynh!”

Lục sư đệ căm phẫn sục sôi, ngửa mặt mắng trời: “Cái gì?

Lại là cái tên súc sinh Đại sư huynh đó sao!”

Tiểu sư muội: “…” Lục sư huynh, tốc độ chấp nhận sự thật của huynh có vẻ hơi bị nhanh quá rồi đấy.

Chắc chắn là huynh ấy quá tin tưởng ta, ừm, đúng rồi, chắc chắn là vậy!…

Lục sư đệ vô cùng mãn nguyện khi nhận được “chân tướng”, vẻ mặt sục sôi căm phẫn: “Không ngờ Đại sư huynh lại súc sinh đến mức này!

Ta nhất định phải bẩm báo với Chấp pháp trưởng lão, kiện hắn một phen.

Mặc kệ hắn mạnh đến đâu, cũng tuyệt đối không phải đối thủ của Chính Đạo Minh!”

Tiểu sư muội gật đầu mạnh mẽ.

“Chính Đạo Minh quy tụ mọi cao thủ của Chính đạo, Triệu Trường Sinh nhất định không thể thoát tội.”

Lục sư đệ do dự: “Nhưng, muốn điều động cao thủ Chính Đạo Minh thì phải có bằng chứng!

Bây giờ chúng ta không có bằng chứng, Chấp pháp trưởng lão sẽ không nghe lời nói phiến diện của chúng ta đâu.”

“Muội có bằng chứng!”

Tiểu sư muội móc ra một viên đá, đưa cho Lục sư đệ.

Đó chính là viên Lưu ảnh thạch!

Lục sư đệ nhìn hình ảnh quen thuộc trên Lưu ảnh thạch, cố gắng ghìm chặt khóe miệng.

“Tốt!

Bằng chứng xác thực, ngày mai Chấp pháp trưởng lão vừa đến, ta sẽ đi tìm ông ấy.”

Lục sư đệ cầm Lưu ảnh thạch quay người chuẩn bị đi, dường như cuối cùng cũng nhớ ra điều gì đó.

Một miếng ngọc bội vạch ra một đường cong hoàn mỹ rơi vào tay Tiểu sư muội.

“Lục sư huynh, đây là?”

“Bản mệnh pháp bảo của ta: Ngọc Liên Thanh Tâm Bội.

Nó có tác dụng lọc bỏ tạp niệm, đẩy nhanh tu hành, còn giúp nâng cao tỷ lệ ngộ đạo, cực kỳ hữu ích cho việc ngộ đạo.”

“Đồ quý giá thế này, muội không thể nhận…” “Không phải tặng muội đâu, chỉ là tạm để chỗ muội thôi.

Nếu ta xui xẻo cũng bị sư huynh giết hại, Tiểu sư muội có thể thông qua ngọc bội này mà cảm nhận được.

Đương nhiên, nếu vậy thì ngọc bội này là của muội rồi!”

Tiểu sư muội lập tức cảm thấy ngọc bội trong tay hơi bỏng tay.

“Lục sư huynh, huynh nhất định sẽ không sao đâu!”

“Mượn lời chúc của muội, để phòng hờ, ta phải đi tìm Thất sư đệ bàn bạc một chút.

Nhờ hắn sao chép lại bằng chứng rồi rời xa tông môn, chờ đợi thời cơ.

Như vậy dù có xảy ra chuyện gì bất trắc, Tiểu sư muội cũng không đến mức bị cô lập không ai giúp đỡ.”

Tiểu sư muội cảm động trong lòng: “Vậy còn Bát sư tỷ?”

“Bát sư muội còn nhỏ, không nên gánh vác áp lực nặng nề này.

Hơn nữa, trước khi Đại sư huynh đền tội, càng ít người biết chuyện càng tốt.”

Lục sư đệ chậm rãi rời đi, chỉ để lại cho Tiểu sư muội một bóng lưng đẹp đẽ, tiêu sái.

“Đáng ghét thật!

Lại để tên này ra vẻ chảnh chó rồi!”

Trên nóc thạch lao, bên cạnh ta.

Nhị sư đệ, Ngũ sư đệ nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt đầy không cam tâm.

Hai người cùng hướng mắt về phía ta, đôi mắt sáng lấp lánh cầu xin.

“Đại sư huynhhh~~” Ta nổi da gà: “Cút!”

“Bọn đệ còn chưa nói gì mà!”

“Thế cũng cút!”