*Nội dung điều chỉnh:* Hủy bỏ mọi hoạt động giải trí không thiết yếu vào cuối tuần như đi ăn nhà hàng, xem phim, đi dạo trung tâm thương mại. (giảm 800 tệ/tháng).

*Lý do điều chỉnh:* Như trên.

Hạng mục thứ tư:

**[Điều chỉnh đồ dùng cá nhân]**

*Nội dung điều chỉnh:* Các sản phẩm dưỡng da, mỹ phẩm của cô Văn Tĩnh, từ các thương hiệu cao cấp (như Lancôme, Estee Lauder) chuyển sang dùng các thương hiệu nội địa bình dân (như Pechoin, Chando). (giảm 1000 tệ/tháng).

Tôi chặt luôn cả chi phí của mình, để anh hết đường bắt bẻ.

Ngón tay Cao Minh siết chặt mấy tờ giấy, các đốt ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá mạnh.

Sắc mặt anh ngày càng khó coi, từ tái nhợt chuyển sang xanh mét.

“Văn Tĩnh! Em đang làm cái trò gì thế hả?!”

Cuối cùng anh cũng bùng nổ, ném mạnh mấy tờ giấy xuống bàn.

“Có đến mức này không? Không phải chỉ là năm ngàn tệ thôi sao? Em định bắt cái nhà này sống như sư khổ hạnh à?”

Tôi không hề tức giận, chỉ vươn ngón tay, gõ nhẹ lên màn hình điện thoại mà anh vừa ném sang một bên.

Trên màn hình vẫn còn sáng rõ ảnh chụp màn hình app ghi chép chi tiêu nhức nhối kia: “Chi phí tài trợ tình thân: âm 5000 tệ/tháng”.

“Cao Minh, đây không phải là vấn đề có đến mức hay không.”

Giọng tôi rất bình tĩnh, như đang trần thuật một sự thật khách quan.

“Năm ngàn tệ này, không phải là một con số nhỏ nhặt có thể bỏ qua.”

“Nó sẽ thể hiện ở mọi khía cạnh trong cuộc sống của chúng ta. Thể hiện ở những buổi đánh cầu anh không thể đi, lọ kem dưỡng da em không thể xài, và từng bữa ăn ngon chúng ta không thể dẫn con đi ăn.”

“Là anh, chính tay anh đã đào mất năm ngàn tệ từ chất lượng sống của cái gia đình nhỏ này, để dâng cho em gái anh.”

“Anh đã chọn thể diện của ‘đại gia đình’, thì bắt buộc phải chấp nhận sự xuống cấp của ‘tiểu gia đình’ chúng ta.”

“Như vậy mới công bằng.”

Cao Minh nghẹn họng không thốt nên lời.

Anh nhìn tôi, trong ánh mắt đầy vẻ giận dữ, khó hiểu, và cả một nỗi sợ hãi mà chính anh cũng chưa nhận ra.

Có lẽ đây là lần đầu tiên anh phát hiện ra, cô vợ thường ngày luôn ôn hòa, ngoan ngoãn như tôi, sâu bên trong lại ẩn giấu một lớp cốt lõi cứng rắn và lạnh lẽo đến thế.

“Rầm!”

Anh bật dậy, đá văng thùng rác, rồi đóng sầm cửa đi vào phòng làm việc.

Đêm đó, lần đầu tiên sau năm năm kết hôn, chúng tôi ngủ riêng.

Tôi nằm trên chiếc giường lớn trống trải, lắng nghe tiếng trở mình đầy kìm nén, bức bối của anh từ phòng làm việc vọng sang, trong lòng không mảy may gợn sóng.

Cao Minh, đây mới chỉ là bắt đầu.

Nhân mà anh tự tay gieo xuống, tôi sẽ để anh nếm thử từng quả một, nếm cho thật kỹ lưỡng.

**04**

Kế hoạch giảm mức sống, dưới sự chấp hành mạnh tay của tôi, đã được triển khai triệt để.

Trên bàn ăn không còn những miếng bít tết mọng nước hay những con tôm sú béo ngậy, thay vào đó là thịt heo xào ớt xanh và trứng xào cà chua.

Bạn bè Cao Minh mấy lần gọi điện rủ anh đi đánh cầu lông, đi nhậu, anh đều sầm mặt, lấy cớ “dạo này bận”, “không có thời gian” để từ chối.

Sự oán khí toát ra từ người anh gần như ngưng tụ lại thành thực thể, áp suất cả căn nhà lúc nào cũng nặng nề đáng sợ.

Nhưng anh chẳng tìm được lý do gì để trách móc tôi.

Bởi vì mỗi lần anh định phát hỏa, tôi lại đưa hình chụp màn hình app chi tiêu cho anh xem.

Khoản chi màu đỏ “âm 5000 tệ” đó giống như một rãnh sâu không thể vượt qua, chắn ngang giữa hai chúng tôi.

Anh hết cách, đành dùng sự im lặng và bạo lực lạnh để chống đối.

Tôi chẳng quan tâm.

Tôi vẫn đi làm, tan ca, đón con, nấu ăn, kèm con học như bình thường.

Thậm chí tôi còn bắt đầu tận hưởng sự tĩnh lặng này.

Cho đến một đêm nửa tháng sau, sự yên bình ngột ngạt ấy bị phá vỡ hoàn toàn.

Đêm đó khoảng hai giờ sáng, tôi bị đánh thức bởi một trận khóc gấp gáp.

Là Đậu Đậu, con trai chúng tôi.