Tất cả đều hiểu mức độ nghiêm trọng đã vượt xa tưởng tượng.
Đây không còn là sự kiện vật thể lạ nhập cảnh.
Nó liên quan đến bí mật tối cao của quốc gia, thậm chí có thể liên quan đến nguồn gốc và tương lai loài người.
“Bí mật đó… rốt cuộc là gì?” tôi hỏi.
Cao Quân nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
Anh do dự.
“Khương Ninh, cô là kỹ sư đúng không?” anh hỏi ngược.
Tôi gật đầu.
“Vậy cô hẳn biết công trình ‘Long mạch’ ở dãy Tần Lĩnh?”
“Biết.” tôi nói, “Đó là công trình thủy lợi và năng lượng lớn nhất nước ta, cũng là bí ẩn nhất.”
“Tôi chỉ biết nó thuộc diện tuyệt mật, quy tụ những kỹ sư hàng đầu.”
“Nhưng nội dung cụ thể chưa từng công bố.”
“Đúng.” Cao Quân hít sâu.
“Vì phần chính của công trình không ở trên mặt đất.”
“Mà nằm sâu 3000 mét dưới đỉnh Tần Lĩnh.”
“Chúng tôi phát hiện một thứ ở đó.”
“Một tạo vật… không thuộc về Trái Đất.”
Tôi lập tức nghĩ đến điều gì đó.
“Là của ‘Con Mắt Biển Sâu’…?”
“Chúng tôi chưa chắc.” Cao Quân lắc đầu.
“Nó quá khổng lồ, như một thành phố chôn dưới lòng đất.”
“Chúng tôi mất 50 năm, qua nhiều thế hệ, mới thăm dò được chưa tới 1% vòng ngoài.”
“Chúng tôi phân tích một phần công nghệ từ đó, giúp đất nước đạt bước nhảy vọt khoa học.”
“Cái gọi là ‘mật mã chiến lược tối cao’ thực ra chính là mật khẩu kiểm soát của thành phố ngầm ấy.”
“Còn chiếc chìa khóa cô mang tới dường như có quyền truy cập cao hơn.”
“Nó có thể mở những khu vực lõi mà chúng tôi chưa từng mở được.”
Tôi hoàn toàn choáng váng.
Không thể tưởng tượng dưới dãy Tần Lĩnh lại ẩn giấu bí mật kinh thiên như vậy.
Một thành phố ngoài hành tinh.
“Mục tiêu của tổ chức ‘Bóng Tối’ chính là nó.”
Ánh mắt Cao Quân sắc lạnh.
“Họ muốn vào khu lõi trước chúng ta.”
“Chúng ta không biết bên trong có gì.”
“Nhưng thứ khiến họ truy đuổi đến vậy chắc chắn vô cùng quan trọng.”
“Chúng ta tuyệt đối không thể để họ đạt được.”
Tôi cuối cùng hiểu toàn bộ mạch sự việc.
Từ làng Tania ở châu Phi đến dãy Tần Lĩnh ở Trung Quốc.
Một sợi dây vô hình nối tất cả lại.
Và tôi chính là mắt xích then chốt.
“Vậy bây giờ chúng ta sẽ đến Tần Lĩnh?” tôi hỏi.
“Đúng.” Cao Quân gật đầu.
“Chúng ta phải đi.”
“Đó là cách duy nhất.”
“Dùng tín hiệu trên người cô để chủ động mở cánh cửa.”
“Chúng ta phải đi trước ‘Bóng Tối’ và tìm ra bên trong có gì.”
“Việc này rất nguy hiểm, Khương Ninh.”
“Một khi vào đó, chúng ta có thể đối mặt với bất kỳ điều chưa biết nào.”
“Cô… vẫn muốn đi chứ?”
Anh nhìn tôi, chờ câu trả lời.
Đây không còn là mệnh lệnh.
Mà là lựa chọn.
Tôi có thể ở lại đây, sống phần đời còn lại trong sự bảo vệ của “Tổ Ong”.
Để người khác đi mạo hiểm.
Nhưng trong đầu tôi là lời dặn của ông Kato, nụ cười bọn trẻ, và hình ảnh Lục Uyên trên giường bệnh.
Tôi nợ họ.
Tôi không thể trốn sau lưng người khác.
“Tôi đi.”
Tôi nhìn Cao Quân, nói từng chữ.
“Tôi là kỹ sư.”
“Có lẽ ở nơi đó, chuyên môn của tôi sẽ giúp được chút gì.”
Câu trả lời khiến Cao Quân và chuyên gia Lý hơi bất ngờ.
Họ không nghĩ một người bình thường sau tất cả vẫn có thể dũng cảm như vậy.
Lần đầu tiên Cao Quân mỉm cười.
Rất nhẹ nhưng chân thành.
“Tốt.”
“Khương Ninh, chào mừng cô gia nhập chiến dịch ‘Bình Minh’.”
“Từ bây giờ cô không còn là dân thường.”
“Cô là cố vấn kỹ thuật quan trọng nhất của đội.”
Anh đưa tay ra.
Tôi bắt lấy.
Bàn tay vững chắc và mạnh mẽ.
Trong lòng tôi không còn sợ hãi.
Chỉ còn cảm giác bi tráng của người sắp ra chiến trường.
“Bao giờ chúng ta xuất phát?” tôi hỏi.
“Ngay lập tức.”
Ánh mắt Cao Quân trở nên nghiêm nghị.
“‘Bóng Tối’ đã biết chìa khóa ở Trung Quốc.”
“Họ không tìm được ‘Tổ Ong’, nhưng chắc chắn sẽ đến Tần Lĩnh.”
“Họ sẽ chờ chúng ta ở đó.”
“Giữa chúng ta và họ, chắc chắn sẽ có một trận quyết chiến.”
“Thời gian dành cho chúng ta… không còn nhiều nữa.”
07
Chúng tôi không lãng phí một giây nào.
Chiến dịch “Phá Hiểu” lập tức được kích hoạt.
Tôi thay bộ quần áo thường ngày.
Thay vào đó là bộ đồ liền thân màu xanh sẫm làm từ vật liệu đặc biệt.
Cao Quân nói đây là trang phục tiêu chuẩn của “Tổ Ong”.
Nó chống cháy, chống cắt, đồng thời có thể cách ly phần lớn bức xạ có hại.
Nhẹ, bền, và tích hợp hệ thống theo dõi sinh tồn.
Trên cổ tay tôi được đeo một chiếc đồng hồ chiến thuật.
Nó không chỉ hiển thị thời gian mà còn là một thiết bị cá nhân mạnh mẽ.
Có thể liên lạc mã hóa, hiển thị bản đồ 3D, phân tích dữ liệu môi trường theo thời gian thực.
Cảm giác thật kỳ lạ.
Chỉ hai mươi bốn giờ trước, tôi vẫn là một kỹ sư viện trợ bình thường.
Giờ đây, tôi lại giống một nhân vật chuẩn bị ra chiến trường trong phim khoa học viễn tưởng.
Tôi nhìn mình trong gương.

