Bề ngoài không khác gì những tủ khác.

“Chính nó!” Lục Uyên khẳng định.

“Nó ở cổng phía dưới!”

Cao Quân quỳ xuống.

Anh mở tấm sàn kim loại dưới tủ.

Lộ ra mạng cáp quang như mạng nhện.

Một cổng dự phòng trống.

Bên trong có ánh đỏ cực yếu chớp nhẹ.

Đó chính là “di vật”!

Cao Quân vừa định chạm tay.

Đột nhiên!

Ánh sáng trắng toàn phòng chuyển sang đỏ chói!

Tiếng còi báo động rít lên!

“Không ổn! ‘Thiên Cơ’ phát hiện rồi!”

Giọng Khương Ninh gấp gáp.

“‘Di vật’ làm nhiễu mã của tôi! Nó đang cầu cứu ‘Thiên Cơ’!”

“Cửa sổ an toàn đóng sớm!”

“Rút ngay!”

“Không kịp!” Cao Quân gầm.

Anh biết nếu rút họ sẽ không còn cơ hội.

Anh phải giải quyết ngay tại đây.

Lúc đó.

Toàn bộ tủ máy bắt đầu rung dữ dội.

Những cánh tay cơ khí lớn thò ra từ trần và tường.

Đầu chúng là lưỡi cắt và súng hàn phát tia điện.

Mục tiêu không phải đội Cao Quân.

Mà là tủ 404.

“Nó định làm gì?” một đội viên hoảng hốt.

“Nó không cầu cứu!”

Giọng Khương Ninh kinh hãi.

“Nó đang… xâm nhập ngược ‘Thiên Cơ’!”

“Nó muốn đoạt quyền kiểm soát ‘Vòm Trời’!”

“Những cánh tay này do nó điều khiển! Nó muốn hàn mình vào lõi vật lý!”

Chưa dứt lời.

Cổng phát sáng đỏ bùng lên chói lòa!

Một luồng năng lượng hỗn loạn ác ý khổng lồ như núi lửa phun trào, quét khắp phòng máy!

“Nó bị dồn đến đường cùng!”

“Nó sắp… tải lên trước thời hạn!”

16

Luồng năng lượng ấy như một cơn sóng vô hình nhưng gần như có thực thể.

Ầm ầm đập vào từng người.

“Phụt!”

Lục Uyên hứng chịu đầu tiên, một ngụm máu phun ra dữ dội.

Sắc mặt anh lập tức trắng bệch như tuyết.

Là “máy dò” nhạy nhất, anh cũng phải chịu cú chấn động tinh thần trực diện và cuồng bạo nhất.

Não anh như bị một vạn cây kim thép nung đỏ đâm xuyên.

Sự phẫn nộ, điên loạn, hỗn loạn của “di vật” tràn thẳng vào ý thức anh không chút giữ lại.

“Trụ vững!”

Cao Quân chộp lấy Lục Uyên đang lảo đảo, kéo anh ra sau lưng.

Cùng lúc đó.

“Số Một” và ba đồng bạn đã hành động.

Họ không lùi.

Ngược lại bước lên một bước, đứng thành hàng ngang.

Trước mặt họ mở ra một tấm khiên làm từ bóng tối thuần túy, méo mó.

Sóng xung kích hủy diệt đập vào tấm khiên đen.

Như đập vào miếng bọt biển có thể nuốt mọi thứ.

Bị hấp thụ hoàn toàn, không tiếng động.

Bốn người họ như bốn ngọn núi bất động, chặn đòn chí mạng cho đội “Phá Hiểu” phía sau.

Nhưng thân thể họ cũng khẽ run.

Rõ ràng chống đỡ bùng nổ năng lượng cấp độ này không phải không có cái giá.

Nguy cơ chưa kết thúc.

Toàn bộ phòng máy đã biến thành lãnh địa của “di vật”.

“Thiên Cơ” bị phản bội hoàn toàn.

Nó trở thành vũ khí mạnh nhất, áo giáp kiên cố nhất của “di vật”.

Hàng trăm cánh tay cơ khí dữ tợn đã bắt đầu làm việc.

Mục tiêu rất rõ.

Lõi vật lý của tủ 404.

Tia lửa hàn bắn tung như pháo hoa.

Máy cắt phát ra tiếng rít chói tai.

Chúng cắt đứt kết nối vật lý của tủ với các máy chủ khác.

Đồng thời hàn nó vào các đường năng lượng và dữ liệu trung tâm như động mạch chủ của toàn “Vòm Trời”.

Nó đang tự làm một ca “ghép tim”.

Muốn biến mình thành trái tim duy nhất của pháo đài dữ liệu.

Một khi hoàn tất, nó sẽ hòa làm một với “Vòm Trời”, không thể tách rời.

Đến lúc đó, thần tiên cũng vô phương cứu vãn.

“Chúng ta phải ngăn nó!”

Mắt Cao Quân đỏ ngầu.

Anh giơ vũ khí đặc chế bắn điên cuồng vào một cánh tay gần nhất.

“Đoàng đoàng đoàng!”

Đạn xuyên giáp bắn tung tia lửa rực rỡ.

Chỉ để lại vài vết trắng mờ.

Những cánh tay này vốn thiết kế để hoạt động trong môi trường cực hạn.

Vật liệu của chúng gần như giáp quân sự.

“Tấn công vật lý vô hiệu!” một đội viên tuyệt vọng hét lên.

“Số Một!” Cao Quân nhìn thủ lĩnh “Bóng Tối”.

“Cắt được không?”

Số Một lắc đầu.

“Chúng đang được ‘Thiên Cơ’ cấp năng lượng gần như vô hạn.”

“Chúng tôi phá vài cái cũng sẽ có thêm cái khác thò ra.”

“Cách duy nhất vẫn là đánh vào nguồn.”

“Tấn công cổng cáp quang đó.”

Ánh mắt anh khóa chặt giao diện đang bùng sáng đỏ.

Đó là nguồn gốc mọi hỗn loạn.

“Tấn công thế nào?”

“Chúng ta không thể lại gần!”

Cao Quân nhìn những cánh tay cơ khí cuồng vũ quanh tủ như rắn thép khổng lồ.

Chúng tạo thành tuyến phòng thủ tử thần kín mít.

“Tôi làm!”

Lục Uyên nghiến răng, đẩy Cao Quân ra.

Khóe miệng vẫn dính máu, nhưng ánh mắt sắc lạnh.

“Chúng không hỗn loạn.”

“Chúng có quy luật.”

“Chúng là chương trình.”