Số Một nhìn anh lần cuối.
“Khi thông đạo mở ra, chỉ có ba giây.”
“Xin hãy bảo đảm bên kia sẵn sàng.”
“Tôi hiểu.” Cao Quân gật mạnh, mắt đỏ hoe.
“Bắt đầu đi.”
Bốn “Bóng Ảnh” cùng nhắm mắt.
Cơ thể họ bắt đầu phát ra ánh sáng đen nhạt.
Ánh sáng càng lúc càng đậm.
Cuối cùng đặc như mực.
Cơ thể họ dần trở nên bán trong suốt.
Như đang chuyển hóa từ vật chất sang năng lượng.
Một luồng năng lượng khổng lồ tụ lại giữa họ, bị nén đến mức nghẹt thở.
Không khí xung quanh bắt đầu méo mó.
Ánh sáng bị nuốt chửng.
Một vòng xoáy đen cỡ nắm tay xuất hiện giữa không trung.
Rồi quay với tốc độ kinh hoàng, nhanh chóng phình to.
“Khương Ninh! Họ bắt đầu rồi!” Cao Quân hét.
“Tôi thấy rồi!”
Giọng Khương Ninh cực kỳ nghiêm trọng.
“Tiến sĩ Vương! Mang ‘bộ ức chế’ tới Trạm Địa Tâm!”
“Toàn bộ Long Lân vệ đội! Dọn sạch khu vực!”
“Chuẩn bị kết nối năng lượng!”
Ba nghìn mét dưới lòng đất Tần Lĩnh.
Toàn bộ Trạm Địa Tâm bước vào trạng thái chiến đấu tối cao.
Tiến sĩ Vương cùng trợ lý mặc đồ bảo hộ nặng nề.
Đẩy một thiết bị như chiếc lồng kim loại phức tạp, bên trong lóe tia điện xanh.
Họ lao tới trước bức tường đen khổng lồ — lối vào “thành phố” của Khương Ninh.
“Sẵn sàng!” Tiến sĩ Vương hét.
“Bắt đầu kết nối!”
Giọng Khương Ninh vang lên như thần dụ.
Bức tường đen im lìm hàng tỷ năm lại sáng lên.
Lần này không phải con mắt khổng lồ.
Mà là vòng xoáy đen giống hệt cái trong phòng máy “Vòm”.
Hai kỳ điểm cách nhau hàng nghìn kilomet cộng hưởng dưới ý chí Khương Ninh.
“Mở!”
Cô ra lệnh.
Hai vòng xoáy đồng thời bùng nở.
Xé —!
Âm thanh như không-thời gian đang rên xiết.
Một thông đạo lấp lánh bảy sắc như gương xuất hiện trước Cao Quân và Tiến sĩ Vương.
Bên kia là hình ảnh đối phương, rõ nhưng méo nhẹ.
“Bây giờ!” Cao Quân gầm lên.
“Đẩy qua!”
Tiến sĩ Vương và trợ lý dồn hết sức.
Đẩy thiết bị ức chế nặng nề vào khe không gian!
Khoảnh khắc thiết bị xuyên qua.
Cao Quân và đội viên lập tức lao tới, cùng nhau kéo lấy.
“Thành công rồi!”
Tiến sĩ Vương bên kia reo lên.
Nhưng thông đạo bắt đầu dao động dữ dội.
Như sắp sụp.
“Quay lại!” Cao Quân hét vào liên lạc.
Nhưng đã không kịp.
Cơ thể bốn “Bóng Ảnh” mờ dần như ngọn nến sắp tắt.
Năng lượng của họ đã cạn.
“Đội trưởng Cao…”
Giọng Số Một yếu ớt đứt quãng.
“Nh… nhanh…”
“Khởi động nó…”
“Chúng tôi…”
“Không… giữ được nữa…”
Chưa dứt lời.
Khe không gian co rút rồi biến mất.
Như chưa từng tồn tại.
Còn Số Một và ba đồng bạn.
Cùng lúc hóa thành bốn làn khói đen mỏng.
Tan vào không khí.
Không để lại dấu vết.
Họ dùng chính sự tồn tại của mình đổi lấy ba giây quý giá cuối cùng.
Cao Quân nghiến răng.
Anh không có thời gian đau buồn.
“Tất cả! Khởi động bộ ức chế!”
Anh ra lệnh lớn.
Đội viên lập tức hành động.
Theo hướng dẫn từ xa của Tiến sĩ Vương, họ thao tác nhanh thiết bị.
Kết nối năng lượng, nhập lệnh, hiệu chỉnh tần số…
Thiết bị phát ra tiếng ù ngày càng lớn.
Tia điện xanh bên trong sáng rực.
“Hướng vào lõi vùng ‘Tĩnh Trệ’!”
“Bây giờ! Khởi động!”
Một đội viên nhấn mạnh nút đỏ.
Ù —!
Một luồng sáng năng lượng xanh khổng lồ phóng ra.
Bắn thẳng vào giao diện cáp quang bị phong ấn.
Vùng “Tĩnh Trệ” lập tức được kích hoạt.
Phong ấn Khương Ninh để lại được tháo.
“Di vật” bị dồn nén lâu liền phản kháng điên cuồng.
Lỗ đen nhỏ phình to, muốn nuốt chùm sáng xanh.
Đen và xanh.
Hai nguồn năng lượng bản nguyên đối lập — hỗn loạn và trật tự.
Giao chiến cuối cùng trong căn phòng nhỏ.
Toàn bộ “Vòm” rung chuyển dữ dội.
Như sắp bị xé nát.
Cao Quân và đội viên chỉ có thể nằm rạp xuống.
Nhỏ bé như bụi trong cơn bão thần linh.
Không ai thấy được kết quả.
Không ai biết đã bao lâu.
Có thể một giây.
Cũng có thể một thế kỷ.
Cuối cùng.
Mọi ánh sáng, âm thanh, rung động.
Đồng loạt dừng lại.
Thế giới trở lại tĩnh lặng chết chóc.
Cao Quân chậm rãi ngẩng đầu.
Lỗ đen biến mất.
Giao diện đỏ trở lại bình thường.
Chỉ còn thiết bị ức chế đứng lặng.
Như tượng đài chiến thắng.
Thắng rồi.
Họ… thắng rồi.
Cao Quân ngã ngồi xuống đất, thở dốc.
Toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh.
“Báo cáo…”
Anh khàn giọng nói vào bộ đàm.
“Chiến dịch ‘Tịnh Hỏa’… thành công.”
Đầu kia im lặng rất lâu.
Rồi giọng Khương Ninh vang lên, nhẹ nhõm nhưng run nhẹ:
“Đã nhận.”
“Chào mừng… trở về.”
Khủng hoảng kết thúc.
Nhưng trong lòng mọi người không có niềm vui.
Chỉ có sự mệt mỏi nặng nề sau tai nạn.
Cao Quân nhìn nơi bốn “Bóng Ảnh” biến mất.

