Tiểu Hy An ngẩng đầu, nhìn người trong ảnh là tôi, hỏi bằng giọng non nớt: “Ba ơi, đây là bà nội sao?”

Cố Tư Tề ngồi xổm xuống, ôm con trai vào lòng, gật đầu.

“Ừ, đây là bà nội.”

Anh chỉ vào bức ảnh, dịu dàng nói với con trai: “Hy An, con phải nhớ, bà nội là một người phụ nữ rất rất phi thường. Không có bà, sẽ không có tất cả những gì chúng ta có bây giờ. Bà rất yêu con, giống như ba yêu con vậy.”

Tiểu Hy An như hiểu như không gật đầu, nó đưa bàn tay nhỏ ra, sờ lên tấm bia mộ lạnh băng.

“Bà nội, chào bà.”

Một lời chào ngây thơ, khiến tôi không còn kìm nén được sự rung động của linh hồn nữa.

Cố Tư Tề nhìn bức ảnh của tôi, cũng khẽ lên tiếng.

“Mẹ.”

“Con đã về rồi.”

“Dẫn theo Hy An, chúng con về nhà đây.”

“Mẹ xem này, thằng bé rất đáng yêu, đúng không? Nó rất giống mẹ.”

“Công ty cũng rất tốt, mọi thứ đều rất tốt.”

“Mẹ… có thể yên tâm rồi.”

Hốc mắt anh đỏ lên, trong giọng nói mang theo chút nghẹn ngào.

Người con trai trước mặt tôi, mãi mãi mạnh mẽ như một khối thép, cuối cùng cũng để lộ ra mặt mềm yếu nhất trong lòng.

Tôi rất muốn đưa tay ra, ôm lấy anh, xoa phẳng nỗi sầu hằn giữa hàng mày anh.

Nhưng tôi chỉ là một làn gió không thể chạm vào.

Tôi chỉ có thể quanh quẩn bên cạnh họ, tham lam cảm nhận thân tình muộn màng này.

Nhìn con trai tôi, đã trưởng thành thành một người đàn ông đĩnh đạc.

Nhìn cháu trai của tôi khỏe mạnh, hoạt bát, tràn đầy hy vọng.

Nhìn đế quốc mà tôi dồn cả một đời tâm huyết gây dựng, đang được ban cho một sinh mệnh mới.

Mọi nuối tiếc, oán hận, không cam lòng của tôi, vào giây phút này, đều đã hoàn toàn tan biến.

Tôi, Giang Tri Hạ, cả đời này sóng gió thăng trầm, từng yêu, từng hận, từng thắng, cũng từng mất mát.

Nhưng cuối cùng, tôi không thua.

Cuộc báo thù của tôi, đã khép lại theo cách hoàn mỹ nhất.

Di sản của tôi, được truyền lại theo cách sáng suốt nhất.

Sinh mệnh của tôi, được kéo dài theo cách tốt đẹp nhất.

Đủ rồi.

Tất cả những điều này, đã là quá đủ.

Sợi chấp niệm cuối cùng sâu trong linh hồn, rốt cuộc cũng tan biến.

Tôi cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có.

Tạm biệt, con trai của mẹ.

Tạm biệt, cháu trai của bà.

Tạm biệt, thế giới này.

Câu chuyện của tôi, đến đây kết thúc.

Còn truyền kỳ của các con, đang tắm mình trong ánh mặt trời, kéo dài vô tận, cho đến vĩnh hằng.

19

Cố Ngôn Thâm chết vào một buổi sáng đầu thu.

Tin ông chết là do nhân viên hộ lý trong bệnh viện phát hiện lúc dọn dẹp chất thải cho ông .

Lúc ông ra đi, rất yên lặng.

Thậm chí không làm kinh động đến bệnh nhân nằm giường bên cạnh đang ngáy khò khò.

Mắt trợn rất lớn.

Trơ trơ nhìn chằm chằm lên một đốm mốc to cỡ hạt đậu trên trần nhà.

Đôi mắt đục ngầu, đỏ ngầu tia máu.

Trong đó đông cứng lại là sự độc ác và không cam lòng vô tận, chưa kịp tan đi.

Thân thể ông gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.

Nằm liệt giường lâu ngày, sau lưng và mông ông mọc lên từng mảng lở loét vì loét ép.

Nát rữa, chảy mủ, tỏa ra một mùi thối rữa ngọt ngấy.

Y tá đến xác nhận tử vong, ghi chép sơ sài thời gian xong, liền dùng một tấm vải trắng phủ kín ông từ đầu đến chân.

Giống như đang xử lý một món rác thải bị bỏ đi.

Không có người nhà.

Không có nước mắt.

Không có lời tiễn biệt.

ông cứ thế, lặng lẽ biến mất khỏi thế gian này.

Như một làn khói xanh chưa từng tồn tại.

Ba ngày sau, luật sư Trần mới nhận được cuộc gọi từ bệnh viện.

Hỏi có ai đến xử lý hậu sự cho Cố Ngôn Thâm hay không.

Luật sư Trần im lặng rất lâu.

Cuối cùng, anh ta nói, anh ta sẽ xử lý.

Anh ta trích ra một khoản nhỏ từ quỹ tiền dự phòng thực thi di sản mà tôi để lại.

Dùng để thanh toán viện phí còn nợ của Cố Ngôn Thâm.

Và một khoản phí hỏa táng, an táng đơn giản nhất.

Không có tang lễ, không có bia mộ.