Tôi nhớ mình đã mua ba lon bia, ngồi cạnh cửa sổ phòng khách sạn, nốc hết lon này đến lon khác.

Sau đó…

Tôi lắc đầu.

Sau đó tôi không nhớ gì nữa.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ, quần áo trên người vẫn nguyên vẹn, phòng khách sạn cũng không có gì bất thường.

Tôi cứ ngỡ mình chỉ uống say rồi lăn ra ngủ.

Rồi không lâu sau đó, tôi phát hiện mình có thai.

Lúc đó tôi đương nhiên mặc định đây là con của gã người yêu cũ cặn bã.

Dù sao thì khoảng thời gian đó chúng tôi vẫn đang quen nhau.

Nhưng bây giờ…

Tôi nhìn chằm chằm mặt con trai, một ý nghĩ kỳ dị bắt đầu nảy mầm điên cuồng.

Nếu như đêm hôm đó, tôi không ở một mình thì sao?

Nếu như lúc tôi say bí tỉ, ở giữa đã xảy ra chuyện gì mà tôi hoàn toàn không nhớ?

Không không không.

Quá hoang đường.

Cho dù đêm đó có xảy ra chuyện gì thật, thì đối tượng cũng không thể nào là Lục Diễn Chu.

Anh ấy là ai?

Đỉnh lưu đương thời.

Còn tôi là ai?

Một nhân viên văn phòng lương tháng 8 củ.

Sự giao thoa duy nhất giữa chúng tôi chỉ là cái vé xem concert có tiền cũng chưa chắc mua được.

Tôi hít sâu.

Chắc chắn là trùng hợp.

Chắc chắn.

Tôi quyết định không nghĩ đến chuyện này nữa.

Đợi dư luận lắng xuống, không ai quan tâm nữa, cuộc sống của tôi sẽ trở lại bình thường.

Tuy nhiên, điều tôi không biết là —

Ngay lúc này đây.

Ở một căn hộ cao cấp phía bên kia thành phố.

Lục Diễn Chu đang ngồi trên sofa, nhìn chằm chằm bức ảnh trên màn hình điện thoại.

Sắc mặt anh, vô cùng không bình thường.

***

**【Chương 3】**

Lục Diễn Chu nhìn bức ảnh đó trọn vẹn mười phút.

Ngón tay phóng to, thu nhỏ, rồi lại phóng to.

Đường chân mày, đôi mắt, sống mũi của đứa bé kia.

Cùng với tấm ảnh hồi bé mà mẹ anh từng lục ra cho xem, giống hệt nhau như đúc từ một khuôn.

Phòng khách yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ tích tắc.

Anh Triệu, quản lý của anh, ngồi đối diện, đã gọi phải đến 7-8 cuộc điện thoại để sắp xếp xử lý khủng hoảng, khản cả giọng.

“Diễn Chu,” Anh Triệu bỏ điện thoại xuống, day day thái dương, “Công ty đã ra thông cáo đến lần thứ 3 rồi, hiện tại vẫn chưa đè được dư luận. Bên phía fan cũng đang náo loạn, bảo là cậu phải đích thân ra mặt nói vài câu.”

Lục Diễn Chu không nói gì.

Anh Triệu liếc nhìn anh, cảm thấy sự im lặng hôm nay của anh có gì đó không ổn.

“Diễn Chu? Cậu có đang nghe không?”

“Anh Triệu.” Lục Diễn Chu lên tiếng, giọng rất bình tĩnh.

“Sao thế?”

“Chín tháng trước, anh có nhớ, có một tối tôi uống say không.”

Anh Triệu khựng lại.

“Chín tháng trước? Cậu uống say thì nhiều lắm, cậu phải nói rõ là lần nào.”

Lục Diễn Chu đặt điện thoại xuống, ngả người ra lưng ghế, mắt nhìn trần nhà.

“Chính là lần liên hoan đóng máy cái phim kia. Tiệc mừng công.”

Anh Triệu nhíu mày, nhớ lại một lúc.

“Nhớ. Lần đó cậu uống nhiều quá, trợ lý đã đưa cậu về khách sạn. Hôm sau cậu bảo đầu óc trống rỗng, không nhớ bất cứ chuyện gì cả.”

Lục Diễn Chu “ừ” một tiếng.

“Đêm đó, lúc tôi tỉnh dậy, cạnh giường có một vỏ lon bia rỗng.”

Anh Triệu: “… Rồi sao nữa?”

“Tôi tưởng là do mình uống. Nhưng tôi uống whiskey, không uống bia.”

Anh Triệu im lặng mất 3 giây.

Rồi anh ta bật phắt dậy.

“Khoan khoan khoan khoan —” Giọng anh ta méo hẳn đi, “Ý của cậu là —”

“Chín tháng trước.” Lục Diễn Chu nhặt điện thoại lên, phóng to bức ảnh kia thêm lần nữa, “Đứa trẻ này, bây giờ được bao nhiêu tuổi rồi?Anh Triệu nhanh chóng nhẩm tính trong đầu.

Rồi anh ta rớt phịch xuống ghế sofa, cả người lún sâu vào trong, nửa ngày không nói nên lời.

“Diễn Chu.” Giọng anh ta cực kỳ phức tạp, “Cậu có biết chuyện này mà lộ ra, sức công phá của nó sẽ khủng khiếp thế nào không?”

“Tôi biết.”

“Vậy cậu —”