“Ban ngày thì có thể vào phòng mẹ làm bài tập, nhưng buổi tối phải im lặng, không được làm phiền Đại Bảo nghỉ ngơi.”
Tôi thậm chí còn không thèm nhìn anh ta, bế con trai vừa bị đánh thức vì sợ vào phòng, bắt đầu thu dọn hành lý.
Ngoài phòng khách, chị dâu đang kéo tay mẹ chồng:
“Mẹ không cần dọn đâu, lát nữa để con hồ ly tinh kia làm.”
“Nó gả vào đây cả năm rồi mà chưa hầu hạ mẹ ngày nào, toàn được chiều sinh hư. Sau này việc nhà cứ để nó làm, mẹ cứ yên tâm hưởng phúc, rồi tiền lương hưu đưa cho con giữ hộ, con giúp mẹ tiết kiệm, mẹ chẳng cần lo gì nữa.”
Mẹ chồng không có chủ kiến, ậm ừ đáp lại.
Chị dâu lại nghiêm túc khuyên Triệu Thành:
“Cậu bây giờ tỉnh ngộ cũng chưa muộn. Chị đã nói từ lâu rồi, trên đời này không gì bằng ruột thịt. Cậu cứ cố nuôi con của người khác, giờ hiểu ra rồi chứ?”
Triệu Thành thở dài.
“Không giấu gì chị dâu. Lúc đầu nhìn thấy thằng bé tôi cũng khá thích.”
“Nhưng nuôi bên cạnh lâu rồi lại thấy phiền.”
“Nó chẳng giống tôi chút nào, tính cách thì nhút nhát yếu đuối, trên người nó không có tí bóng dáng đàn ông nào của tôi cả!”
“Lại nghĩ tới chuyện nó là con của vợ tôi với người đàn ông khác, nghĩ tới chuyện bọn họ từng… tôi thấy ghê tởm!”
“Cho nên thà tiêu hết tiền cho bản thân còn hơn tiêu cho nó! Không vì gì khác, chỉ là để xả cục tức này!”
Anh ta nói rất lớn, tôi đeo tai nghe lên tai con trai, mở hoạt hình cho thằng bé xem.
“Ôi trời, em chồng đừng tức nữa. Bây giờ có cháu trai lớn tới rồi, cậu cứ yên tâm nuôi nó, thằng bé hiếu thảo lắm, sau này đảm bảo cho cậu ăn ngon mặc đẹp! Đúng không con trai?”
Triệu Đại Bảo lập tức lớn tiếng phụ họa:
“Tất nhiên rồi! À mà chú, mật khẩu wifi nhà chú là gì? Cháu chơi trước một trận Vương Giả đây!”
Tôi không để ý đến động tĩnh bên ngoài, thu dọn hành lý xong thì đặt khách sạn, gọi xe, chuẩn bị dẫn con trai ra ngoài.
Chị dâu vẫn đang nắm tay Triệu Thành, khuyên bảo tha thiết:
“Cậu nghe chị đi. Lương cậu không cao, không được tiêu bậy. Sau này giữ lại 500, còn lại nộp hết!”
“Rảnh thì chạy thêm xe công nghệ hay giao hàng gì đó. Đại Bảo đang giai đoạn học hành căng thẳng, cậu bỏ tiền cho nó học thêm vài lớp, sau này nó thành tài thì cậu cũng được hưởng phúc.”
“Còn cái con vợ kia thì mau ly hôn đi…”
Triệu Thành lập tức rút tay lại:
“Sao được? Tôi ghét con trai cô ta chứ đâu phải ghét cô ta. Chỉ cần cô ta…”
Khóe mắt anh ta liếc thấy tay nắm cửa phòng tôi động đậy, giọng không hề dừng lại mà còn nói to hơn:
“Chỉ cần cô ta đồng ý sau này không tiêu tiền riêng cho thằng bé kia nữa, thì đứa nhỏ tôi cho ăn cơm cũng nuôi được rồi, còn muốn nhiều hơn thì đừng mơ… Khương Vãn Vân! Cô xách hành lý làm gì đấy?!”
Tôi trước tiên đưa con trai ra cửa, sau đó quay lại lấy hết những thứ có giá trị trong phòng con trai, bao gồm cả chiếc máy tính bảng.
Rồi mới đứng trước mặt Triệu Thành.
“Thỏa thuận ly hôn tôi sẽ nhờ luật sư soạn xong gửi cho anh. Nếu không có ý kiến gì thì chúng ta sớm làm thủ tục ly hôn.”
Triệu Thành không thể tin nổi.
“Cô không nhà không xe, một tháng chỉ có năm nghìn, cô định đi đâu? Ngoài kia chỉ tiền thuê nhà thôi cũng đã ba nghìn rồi! Tiền trong tay cô đủ làm gì?”
“Không cần anh lo, tôi có chỗ để đi.”
Người chồng đã mất của tôi để lại cho tôi hai căn nhà và mấy trăm nghìn tiền mặt, tôi chưa từng nói với Triệu Thành.
Đó là thứ tôi định để lại cho con trai sau này, cũng là dũng khí để tôi có thể nói đi là đi lúc này.
Thấy tôi thật sự kéo hành lý rời đi, Triệu Thành sốt ruột định lao tới giật lại, nhưng bị chị dâu kéo lại.
“Cứ để nó đi! Loại đào mỏ này tôi thấy nhiều rồi, chỉ làm bộ thôi! Vài ngày nữa sẽ dắt theo thằng con hoang kia khóc lóc cầu xin cậu thu nhận lại!”
Triệu Thành định hất tay cô ta ra:
“Chị dâu, Vãn Vân không phải loại người như vậy! Chuyện cô ấy đã quyết thì mười con bò cũng kéo không lại!”
“Là cậu ngu bị nó quay như chong chóng! Nghe chị đi, chị không hại cậu đâu. Ba ngày, cứ chờ ba ngày…”
Cho đến khi tôi xuống lầu, lên xe gọi qua ứng dụng, Triệu Thành cũng không đuổi theo.
Tôi biết mối quan hệ này đã hoàn toàn chấm dứt.
Con trai nắm chặt tay tôi:
“Mẹ ơi, chúng ta bị chú đuổi ra ngoài sao?”
Tôi cười khẽ, cạo nhẹ lên chiếc mũi nhỏ của thằng bé.

