Bà nội thương ta, nhưng bà tuổi đã cao, thân thể yếu ớt, luôn có lúc không thể chăm sóc chu toàn.

Bá phụ bá mẫu không có nghĩa vụ chăm nom ta. Những cô nương trong học đường sau lưng đều nói ta là đứa trẻ bị cha mẹ vứt bỏ.

Ngược lại a tỷ, ngày tháng có lẽ thanh khổ hơn một chút, nhưng nàng được cha mẹ nâng niu trong lòng bàn tay.

So với ta, đứa trẻ bị bỏ lại quê cũ, nàng hạnh phúc hơn nhiều.

Người ta thường nói, yêu là luôn cảm thấy mắc nợ.

Vậy tình yêu bọn họ dành cho ta… rốt cuộc ở đâu?

8

Ta lau nước mắt nơi khóe mắt.

“Những ấm ức trước kia, bất kể nguyên nhân là gì, ta đều đã chịu rồi.”

“Nhưng sau này… ta không muốn chịu thêm chút ấm ức nào nữa.”

“Hôm nay, chư vị có mặt ở đây đều làm chứng. Ta và Tạ gia từ nay cắt đứt quan hệ. Hai người cứ thương người con gái ngoan của hai người, còn ta cũng sẽ sống tốt cuộc đời của mình. Hai bên không can thiệp vào nhau.”

Sự quyết tuyệt của ta hoàn toàn chọc giận phụ thân.

“Được, con đã cố chấp như vậy, ta sẽ thành toàn cho con. Từ nay về sau, Tạ gia ta không có đứa con gái như con!”

“Dù sau này hôn nhân không thuận, con có quỳ xuống cầu xin trở về Tạ gia, ta cũng tuyệt đối không nhận con.”

“Ta thật muốn xem, rời khỏi Tạ gia, con gả cho tên tiểu tử nghèo Thẩm Nghiễn kia thì có thể có tiền đồ gì?”

Không khí căng thẳng đến cực điểm, ngoài phủ lại truyền đến tiếng động.

“Tạ đại nhân không cần lo lắng. Tạ phủ không thể làm chỗ dựa cho Uyển nhi, tự nhiên sẽ có người che chở nàng.”

Mọi người đồng loạt nhìn ra ngoài.

Tiêu Nghiễn đã nhanh chân đi đến bên cạnh ta.

“A Uyển, nàng không sao chứ?”

Ta lắc đầu, mỉm cười với hắn.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, trao đổi một ánh mắt khiếp sợ.

“Đây… chẳng lẽ chính là thư sinh nghèo mà Nhị cô nương sắp gả sao?”

“Trên người hắn mặc chính là cống đoạn thượng hạng, không phải quan to quý tộc thì không thể dùng. Dù có nhiều bạc hơn nữa cũng không mua được. Một thư sinh nghèo sao lại có?”

“Không chỉ vậy đâu, nhìn khí chất toàn thân hắn kìa…”

Sắc mặt cha mẹ đột nhiên thay đổi. Ánh mắt kinh nghi rơi trên người Tiêu Nghiễn, trong lòng lần đầu dâng lên cảm giác bất an mãnh liệt.

A tỷ cũng sững sờ hồi lâu mới hoàn hồn. Nàng ta chỉ vào Tiêu Nghiễn, giọng cay nghiệt.

“Đúng là không có quy củ. Hôm nay ta và Tạ Uyển cùng hạ định. Luận trưởng ấu, ta là tỷ tỷ. Luận môn đệ nhà chồng, nhà chồng tương lai của ta là Trung Dũng Hầu phủ. Vốn nên để Trung Dũng Hầu phủ vào cửa trước. Một thư sinh nghèo như ngươi còn không mau cút ra ngoài!”

Nàng ta dừng lại, cũng chú ý đến y phục trên người Tiêu Nghiễn.

“Còn bộ y phục này của ngươi nữa, không biết trộm từ đâu ra. Đây là thứ tiện dân như ngươi có thể mặc sao? Cẩn thận ta đến quan phủ tố cáo ngươi tội vượt lễ!”

“Một thư sinh nghèo mà cũng muốn giả làm hoàng thân quốc thích. Nghèo còn bày đặt làm sang cái gì?”

“Muội muội, nam tử muội nhìn trúng đúng là nông cạn y như muội vậy. Hôm nay muội tranh của hồi môn, hắn giả làm quý nhân. Hai người các ngươi chẳng lẽ đã bàn bạc sẵn, muốn biến Tạ phủ thành trò cười của cả kinh thành sao?”

Lời còn chưa dứt, một bóng người đã xuất hiện trước mặt nàng ta.

Mắt a tỷ sáng lên, lập tức lộ ra vẻ ấm ức.

“Lang quân, chàng đến đúng lúc lắm. Hôm nay muội muội ta đại náo tiệc định thân, còn có tên thư sinh nghèo không biết trời cao đất dày này, không biết trộm từ đâu ra bộ cống đoạn chỉ hoàng thân quốc thích mới được dùng.”

Nàng ta vừa nói vừa chỉ vào Tiêu Nghiễn. Nhưng tiểu Hầu gia sắc mặt trầm xuống, một tay bịt miệng nàng ta.

“Câm miệng! Nàng có biết người nàng đang mạo phạm là ai không?”

“Dù Tạ phủ các người không muốn sống, Trung Dũng Hầu phủ chúng ta vẫn còn muốn!”

A tỷ trợn to mắt.

“Lang quân, chàng đang nói gì vậy? Đây là vị hôn phu của muội muội ta, một thư sinh nghèo phụ mẫu đều mất. Chàng sợ một thư sinh nghèo làm gì?”

Tiểu Hầu gia trợn mắt, lạnh lùng đẩy nàng ta ra.

“Đồ không có mắt. Thái tử điện hạ há lại là người nàng có thể đắc tội?”

Đồng tử a tỷ co rút.

Nàng ta có nằm mơ cũng không ngờ, một thư sinh nghèo lại lắc mình biến thành Thái tử tôn quý.

Nàng ta cứng đờ tại chỗ, vẻ đắc ý trên mặt lập tức đông cứng, sắc mặt cũng trở nên vô cùng khó coi.

Khách khứa đầy sân đã sợ đến mức đồng loạt quỳ xuống đất, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

“Tham kiến Thái tử điện hạ!”

Tiêu Nghiễn ra hiệu cho mọi người đứng dậy, rồi đi đến trước mặt cha mẹ ta.

“Tạ đại nhân, cô cũng vừa hồi cung khôi phục thân phận. Trước đây không phải cố ý giấu giếm. Thẩm là họ của dưỡng phụ cô.”

“Thuở nhỏ cô gặp nạn, rời cung hơn mười năm. Nhờ tổ tông phù hộ, mới có ngày được nhận lại phụ hoàng. Biết cô ái mộ Uyển nhi, phụ hoàng đã ban hôn cho chúng ta.”

“Hôm nay cô đến đây là để chính thức hạ sính.”