Đến ngày thứ ba, cuối cùng cũng có người chơi không nhịn nổi nữa.
Trong bảy người chơi nam, ngoại trừ gã đeo kính và tiểu kết ba, hầu như tất cả đều chọn đồng ý.
Còn có một nữ người chơi cũng chọn đồng ý.
Cô ta nhún vai: “Gả chồng thì gả chồng thôi, từ xưa đến nay đều là cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy. Chẳng phải rất bình thường sao? Hơn nữa cô dâu chưa chắc đã chọn trúng tôi đúng không?”
Tôi lắc đầu.
“Loại chuyện này phải nhổ cỏ tận gốc ngay từ đầu, không một người phụ nữ nào có thể lo thân một mình được. Dù không phải là cô, thì cũng sẽ là cô gái khác, lựa chọn tương lai của bản thân phải là quyền lợi mà mỗi người sinh ra đều có.”
Nhưng ngặt nỗi số người đồng ý lại lớn hơn số người không đồng ý.
Chủ Thần của phó bản vui vẻ thông báo cho tất cả người chơi.
【Cuộc bỏ phiếu hôm nay của người chơi đã kết thúc, tiến độ nhiệm vụ đạt 40%, xin nhất định phải tham dự hôn lễ vào 12 giờ đêm nay nhé, hihi.】
9.
Trong quán ăn tồi tàn đầy ruồi nhặng, dán vài chữ Hỷ.
Lão chủ quán ngoài bốn mươi tuổi xoa xoa đôi bàn tay bóng nhẫy, cười đến mức nếp nhăn xếp thành đống.
“Con ranh họ Triệu sáng nay đã là người của nhà họ Tiền chúng ta rồi, tôi nhìn nó lớn lên từ nhỏ, sau này sẽ yêu thương nó tử tế.”
“Nó làm việc từ nhỏ đã rất thạo, cái quán nhỏ này của chúng ta sau này chính là nhà của nó, nó phải dốc hết sức mà làm.”
Lão nói với khách khứa: “Vẫn là lấy vợ tốt hơn, tối nó sinh con cho tôi, ngày nó ra quán phụ việc, chỉ mất có tám vạn là đủ rồi.”
“Biết thế thì một người rửa bát, một năm cũng phải mất ba bốn vạn mới thuê được.”
Triệu Tĩnh Dư mặc bộ hỷ phục màu đỏ ngồi ở ghế, mặt xám như tro.
Lão chủ bụng phệ béo ục ịch nhổ toẹt một bãi nước bọt: “Ngày vui mà mày dám thái độ với ông à, mẹ kiếp, để xem tối nay ông dạy dỗ mày thế nào.”
Lão giáng thẳng một cái tát xuống.
Triệu Tĩnh Dư bị trói tay, đến sức phản kháng cũng không có, liền ngã nhào xuống đất, trên má lập tức bầm tím một mảng lớn.
Đôi mắt đen láy của cô đảo một vòng.
Ánh mắt xuyên qua đám đông chen chúc, nhìn về phía những người chơi đang ngồi trong tiệc rượu.
Đầu cô bắt đầu nứt toác, máu rỉ ra.
Tất cả NPC đột ngột quay đầu nhìn lại, đồng thanh nói.
“Đây chính là cô dâu bị hiến tế, kết quả bỏ phiếu của các người còn đổi không?”
Chu Hách chọn phương án có lợi cho mình, hắn nhìn nữ người chơi trên bàn với ánh mắt đầy ẩn ý, đặc biệt là hướng của tôi.
“Lựa chọn của tôi không đổi.”
Bạch Khê bắt đầu lo lắng bất an.
Chu Hách còn tốt bụng an ủi cô ta: “Yên tâm, em sẽ không trở thành vật tế đâu, anh có cách để người khác thay thế em.”
Tiểu kết ba chậc một tiếng.
Miệng lầm bầm: “Tối nay phải tìm cơ hội giết chết mày.”
Cô dâu được đám người hớn hở đưa vào phòng tân hôn.
Đó là một căn phòng ố vàng bẩn thỉu, trên tường dán chữ Đa tử đa phúc.
Mụ già nhìn cô dâu như nhìn lợn giống, mụ nói.
“Sau này mày không đẻ được con trai thì cứ đẻ tiếp, nhà họ Tiền chúng tao không có con trai là không được. Sáng mai mày phải dậy nấu cơm cho cả nhà, nghe nói trước đây mày đi học thành tích tốt lắm, nhưng phải dẹp cái tính khí đó đi, sau này phụng dưỡng mẹ chồng, ở nhà hầu hạ con trai tao cho cẩn thận.”
Dưới ánh mắt mệt mỏi của cô dâu, thời gian trôi qua thật nhanh.
Vào đúng khoảnh khắc 3 giờ sáng, có một vật nặng từ trên lầu nhảy xuống.
Tim tôi thắt lại, cảm giác cả tòa nhà đột nhiên sống dậy.
“Aaa, cứu mạng, cứu mạng với, quái vật gì thế này, có ai đến cứu tôi không.”
Trong hành lang tăm tối, có người chơi bị vô số người gián kéo đi, tiếng nhai nuốt hòa lẫn với tiếng la hét thảm thiết.
Người chơi nam -1.
“Dạo này thế đạo khó khăn, thịt lợn đắt lắm đấy, nửa con lợn này tốn của tôi không ít tiền đâu.”

