【Mẹ con còn chưa biết hình dạng thật của bố đâu, đợi bố vun đắp tình cảm với mẹ đã, con cứ giả vờ không quen bố đi.】

Lộ Hiểu Tuệ bĩu môi.

Bố đúng là đồ nhát cáy.

Sợ mẹ kinh tởm rồi bỏ chạy, hại nhóc đến cả mẹ cũng không được gọi.

Hai người này chắc cũng không thân, đến cả ánh mắt cũng không thèm giao lưu, vốn dĩ còn định bảo hai người khá có duyên, đến cả họ cũng giống nhau.

Chỉ là tư thế hơi gượng gạo, cứ như cố tình tránh né nhau vậy.

Tôi nheo mắt đánh giá hai người này.

Giọng nói âm hồn bất tán đột nhiên vang lên từ phía sau.

Tôi đảo mắt một vòng.

Cơ thể nữ chính bị khoét một lỗ lớn, khóc lóc thảm thiết nhào đến trước mặt Lộ Hiểu Tuệ.

“Cục cưng, cục cưng cứu mẹ với, con đưa mẹ đi tìm bố được không?”

Sắc mặt cô ta tiều tụy, dù đầu bù tóc rối nhưng vẫn toát lên một vẻ đẹp hỗn độn.

Kênh bình luận xót xa vô cùng.

【Sao lại có loại pháo hôi độc ác như vậy chứ, ghét chết đi được, nam 2 mau giết cô ta đi.】

【Bạn nhỏ mau cứu mẹ đi, mẹ em bị bắt nạt thảm quá rồi.】

Nữ chính thấy Lộ Hiểu Tuệ không có phản ứng, không kìm được đưa tay định kéo nhóc.

Lộ Hiểu Tuệ nhe nanh múa vuốt với cô ta.

Nếu Bạch Khê không có đạo cụ giữ mạng, chắc đã bị cắn đứt một tay rồi.

Nhóc phồng má tức giận, hai cục mỡ sữa rung rinh.

“Là, là con của cô hả? Mà, mà chạm lung tung.”

Ghét chết đi được.

Trướt mặt mẹ mà gọi ai là cục cưng thế hả.

Mẹ còn chưa từng gọi nó như thế đâu.

Bạch Khê không dám tin vào mắt mình, cô ta rơm rớm nước mắt, loạng choạng lùi lại một bước.

Bình luận toàn thả dấu chấm hỏi. 【Thái độ của tiểu Boss kiên quyết quá, nếu thật sự là mẹ mình sao có thể không nhận ra chứ?】

【Cảm giác có gì đó sai sai, buff vận may của nữ chính cũng biến mất rồi, không phải nói có 100% độ hảo cảm của Quỷ Vực sao?】

【Người phía trước nói gì vậy, cô ấy không phải nữ chính thì ai vào đây? Cuốn tiểu thuyết này tôi đọc chục lần rồi, cô ấy mà không phải nữ chính tôi đi bằng đầu luôn.】

【Có lý đấy, mọi người hãy tin tưởng nữ chính, việc cấp bách bây giờ là giải quyết con pháo hôi kia và Nhân vật qua đường, để tiểu Boss trở về vòng tay mẹ.】

【Buồn cười chết mất, trên đầu NPC đội cái danh Nhân vật qua đường, con gà mờ ở đâu ra vậy, đúng là trời sinh một cặp với con nhỏ pháo hôi kia.】

Tôi lướt nhanh mười dòng.

Lúc bình luận tỏ ý nghi ngờ mạnh mẽ nhất, sự hoảng loạn trên mặt nữ chính không thể giấu nổi.

Tôi dường như nghe thấy tiếng rè rè của dòng điện và tiếng lòng mơ hồ của nữ chính.

Cô ta đang vội vã nói chuyện với ai đó.

【Hệ thống, không phải mi bảo đã chỉnh sửa ký ức của nam chính và con hắn rồi sao? Sao tiểu quái vật vẫn không chịu nhận ta, bình luận đều… khí vận… cướp… cướp đoạt…】

Sau khi bình luận trở lại bình thường, giọng nói đó cũng không nghe rõ nữa.

Tôi nghi ngờ Lộ Hiểu Tuệ căn bản không phải con của nữ chính.

Và ân nhân cứu mạng của nhện khổng lồ cũng là một người khác.

Còn Bạch Khê thấy Lộ Hiểu Tuệ tránh mình như tránh tà, lại thẹn quá hóa giận định dùng đạo cụ cướp người.

Tôi kéo đứa trẻ giấu ra sau lưng, nhìn nữ chính đang nhào tới với vẻ mặt dữ tợn, thuận tay tát cô ta một bạt tai.

Tôi có bàn tay ngang, đánh người đau lắm.

Cô ta trừng lớn hai mắt, chật vật ôm mặt, nước mắt nước mũi tèm lem.

“Mày điên à? Tao là nữ chính, mày lấy gan đâu ra mà dám đánh tao.”

Tôi khởi động cổ tay.

“Không hiểu cô đang lảm nhảm cái gì, đừng dùng bàn tay dơ bẩn của cô chạm vào Lộ Hiểu Tuệ, con cô à mà cô chạm lung tung?”

Nữ chính không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, hoảng hốt cúi đầu.

Bị tôi bóp cằm nâng lên.

“Cảnh cáo lần cuối, còn giở trò nữa, lần sau sẽ là ngày tàn của cô đấy.”

Tôi mỉm cười.

“Hệ thống có thể cứu cô một hai lần, thì tôi cũng có thể giết cô ngàn lần vạn lần, cô dám chắc lần nào mình cũng may mắn thế không?”