Trong nhóm chat trang điểm, người phụ trách gửi lại lịch trình mới:

“Cô Tô sẽ bắt đầu trang điểm làm tóc từ 4 rưỡi sáng, cô Thẩm chiều 2 giờ có mặt tại tiệm. Hai người sẽ dùng chung chuyên gia trang điểm chính, mong mọi người phối hợp theo quy trình mới nhé.”

Tôi nhắn thẳng vào nhóm: “Ai đồng ý dùng chung?”

Nửa phút sau, người phụ trách mới nhắn lại: “Anh Lục nói đã bàn bạc xong với chị rồi ạ. Sáng làm lễ xong cô Tô sẽ tẩy trang, không làm lỡ việc buổi chiều của chị đâu.”

“Thế váy cưới chính và khăn voan của tôi thì sao?”

Cả nhóm im bặt.

Người phụ trách nhắn tin riêng cho tôi:

“Chị Thẩm à, tốt nhất chị nên qua tiệm váy cưới một chuyến. Hôm qua cô Tô thử váy cưới chính của chị, size không vừa, anh Lục đã ký giấy yêu cầu sửa váy rồi.”

Lúc đứng dậy, đầu gối tôi va vào góc bàn, bảng đếm ngược rớt xuống sàn.

Tấm bảng gỗ trắng nứt toác làm đôi.

Tôi không nhặt nó lên, vớ lấy chìa khóa xe rồi bước thẳng ra cửa.

Trước khi cửa thang máy khép lại, người phụ trách trang điểm nhắn thêm một câu:

“Phần đuôi váy đã bị cắt rồi chị ạ.”

**Chương 3**

Khi tôi chạy đến tiệm váy cưới, Tô Tình đang mặc chiếc váy cưới chính của tôi bước từ phòng thử đồ ra.

Lục Trầm Chu đứng ngay phía sau, khom lưng giúp cô ta chỉnh lại phần đuôi váy.

Trong gương, hai người một trắng một đen, đã diễn trước cảnh chú rể chỉnh váy cho cô dâu một cách hoàn hảo.

Nhân viên tiệm là người đầu tiên nhìn thấy tôi, sắc mặt lập tức tái nhợt:

“Chị Thẩm… sao chị lại đến đây?”

Tô Tình quay người lại, những viên kim cương vụn đính trên tà váy lấp lánh theo. Chiếc váy đó tôi phải chạy tới năm cửa hàng mới chốt được, bên hông thêu giấu một nhành hoa linh lan, lớp lót bên trong thêu hai chữ S.Q.

Cô ta cúi xuống vuốt ve dòng chữ thêu, cười có vẻ ngại ngùng:

“Thật trùng hợp, tên viết tắt của em với chị giống nhau. Lúc mặc nó lên người, em cứ có cảm giác chiếc váy này được làm ra là để dành cho em vậy.”

Khoảnh khắc tim đau như cắt, tôi phát hiện ra đuôi váy đã bị ngắn đi một đoạn.

Đuôi váy dài vốn có thể trải kín ba bậc thang, giờ đã bị cắt đi 4 centimet.

Nhà thiết kế từng nói, lớp ren nhập khẩu này không thể can nối lại lần thứ hai, cắt đi rồi là vĩnh viễn không thể khôi phục.

Tôi bước đến trước mặt cô ta.

“Cởi ra.”

Nụ cười của Tô Tình cứng đờ.

“Thẩm Kiều, em chỉ thử một chút thôi. Trầm Chu nói chị đã đồng ý cho em mượn rồi mà.”

“Tôi bảo, cởi ra.”

Lục Trầm Chu bước lên chắn trước mặt cô ta.

“Phía sau cô ấy toàn là kim băng, bây giờ cởi ra rất dễ làm rách váy. Em đợi nhân viên xử lý đi.”

“Sợ rách thì ngay từ đầu đã không nên mặc.”

“Kiều Kiều!”

Anh ta hạ thấp giọng, mang theo sự cảnh cáo quen thuộc:

“Ngày mai dì Tô còn phải đi kiểm tra, hôm nay trạng thái của Tô Tình rất kém. Đừng kích động cô ấy ở đây.”

Tôi nhìn hành động che chở cho Tô Tình của anh ta.

Yêu nhau năm năm, anh chỉ đứng chắn trước mặt tôi như thế duy nhất một lần hồi bố tôi phẫu thuật. Khi đó họ hàng cãi vã vì chuyện tiền viện phí, anh kéo tôi ra sau lưng, nói có chuyện gì cứ nhắm vào anh.

Tôi từng ngỡ đó là tình yêu.

Bây giờ mới biết, anh ta chỉ tận hưởng việc đóng vai anh hùng bảo vệ kẻ yếu. Còn ai là người phải hy sinh, anh ta chưa từng bận tâm.

“Chiếc váy này tôi đã trả 58.000 tệ, trên đơn đặt may ghi rành rành tên tôi. Ai cho phép các người sửa?”

Quản lý tiệm hớt hải cầm tệp hồ sơ chạy tới.

“Chị Thẩm, xin lỗi chị. Anh Lục đọc đúng mật mã lấy đồ, cũng đã ký giấy ủy quyền với tư cách bạn đời. Chúng tôi tưởng hai người đã bàn bạc ổn thỏa rồi.”

“Chúng tôi chưa đăng ký kết hôn, anh ta không phải bạn đời của tôi.”

Quản lý ngớ người, lật tờ đơn sửa đồ ra.